08/07/2022
🍃🌻Cuộc sống là một quá trình không ngừng giác ngộ🍁🍃
1. Có người nói “Đời người còn dài sao phải hoang mang, tương lai quá xa việc gì phải lưỡng lự.” Có người lại nói “Thời gian quá ngắn sao không vội cho được, mất mát nhiều sao không sầu muộn cho được."
Thực ra, cuộc đời của một người không dài nhưng cũng hơn 30 nghìn ngày, nếu nói ngắn cũng không hẳn ngắn. Từ khi còn là một đứa trẻ ngây ngô đến tuổi xế chiều, chúng ta phải học để không ngừng lĩnh hội, không ngừng trưởng thành và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Không biết bạn có phát hiện ra không: Chúng ta thường nói năng liều lĩnh, hành động bốc đồng, mang trên mình toàn thân là g*i nhọn để đối chọi với cả thế giới. Nhưng cùng với thời gian con người ta ngày càng trưởng thành, chúng ta dần trở nên bình tĩnh và điềm đạm hơn.
Một số điều, không nên nói, không thể nói và không cần phải nói, bạn chọn im lặng sau khi cân nhắc nhiều lần; một số điều làm tổn thương người khác, bạn chọn từ bỏ sau khi cân nhắc chúng nhiều lần. Vì bạn dần hiểu ra chân lý rằng nói và làm phải có chừng mực.
Suy cho cùng, sự tức giận không thể giải quyết được vấn đề, và sẽ có rất nhiều điều đúng sai vô cớ; chung quy, đôi khi nhường cho người khác một con đường sống cũng là chừa cho mình một đường lui; cuối cùng tất cả chúng ta đều phải chịu hậu quả và trách nhiệm về những lời nói và việc làm của mình.
Khi tính cách của bạn ngày càng trở nên dịu dàng, thực ra bản thân bạn ngày càng trưởng thành hơn.
2. Khi còn trẻ, chúng ta luôn nghĩ rằng càng có nhiều thì chúng ta sẽ càng hạnh phúc. Vì vậy, chúng ta luôn bận rộn theo đuổi. Nhưng dần dần bạn sẽ hiểu rằng trên đời này, có rất nhiều người dệt gấm thêu hoa cho bản thân nhưng không phải ai cũng ra tay giúp người khi gặp nạn. Thay vì lãng phí thời gian và sức lực vào một số hoạt động xã giao vô bổ, tốt hơn hết bạn nên kết giao với một vài người bạn, cùng nhau thưởng trà, đàm đạo về cuộc sống thanh đạm hằng ngày.
Dần dần, bạn sẽ hiểu tiền bạc là vật ngoài thân, không cần ép buộc