21/01/2019
TẠI SAO BỐ MẸ LY HÔN LẠI BẮT CHÚNG CON CŨNG PHẢI CHIA TAY ?
Đó là tiếng than đau đớn nhất mà tôi từng nghe từ một đứa trẻ khi Toà án phán quyết em nó phải về ở với bố, còn nó phải chia tay đứa em để về ở với mẹ.
Nó làm tôi thấy ám ảnh mỗi khi tự đặt mình vào hoàn cảnh của các cặp đôi không trọn vẹn hạnh phúc. Và khiến tôi không thể không tự vấn rằng : tại sao khi tình yêu vợ chồng không trọn vẹn, người ta cứ phải tranh giành nhau quyền nuôi con?
Đó là vì quyền của họ, hay vì quyền lợi của những đứa con ? Là vì hạnh phúc của họ, hay vì hạnh phúc của những đứa con?
Là Cha, là Mẹ xin hãy hiểu: Khi vợ chồng ly hôn, gia đình tan vỡ thì đó là lỗi của người lớn, chứ đâu phải lỗi của con trẻ?
Khi vợ chồng ly hôn, vợ- chồng có thể tái hôn tìm hạnh phúc mới.
Ngay cả khi không tái hôn thì dường như họ cũng cảm thấy rất hạnh phúc, thoả mãn hơn, vì đã đoạn tuyệt được với một cuộc tình không như ý.
Đó tất nhiên là một nỗi đau không ai mong muốn của người lớn. Nhưng có một sự thật hiển nhiên rằng, khi bố mẹ ly hôn thì con trẻ chính là người phải gánh hậu quả nặng nề còn hơn cả bố mẹ. Vif từ đây chúng không còn được hưởng sự yêu thương trọn vẹn của bố mẹ nữa.
Vậy tại sao còn bắt chúng phải gánh thêm nỗi đau cũng phải “ ly hôn” như cha-mẹ ?
Nếu vì tình yêu thương và hạnh phúc trọn vẹn của con trẻ, thì xin các bậc làm Cha, làm Mẹ đừng vì cái tôi, vì sĩ diện bản thân mà tranh giành việc nuôi con khiến cho những tâm hồn bé bỏng thêm bị sứt mẻ.
Hãy để con trẻ quyền tự lựa chọn người mà chúng muốn ở cùng.
Hãy để chúng được sống bên nhau, không phải chịu kiếp ly tán như cha- mẹ chúng.
Những ai có quyền phán quyết cũng xin đừng vì để hài lòng tính vị kỷ của ai đó mà gây thêm nỗi đau cho con trẻ !
P/S: Theo lệ thường( còn Luật HNGĐ không quy định như vậy), trong các vụ án ly hôn, tranh chấp về nuôi con sau ly hôn, Toà án sẽ xử giao cho cha, mẹ mỗi người nuôi một con chưa thành niên.
Cách giải quyết này làm thoả mãn cái tôi của vợ- chồng khi ly hôn, nhưng vô tình đã đẩy những đứa trẻ vào hoàn cảnh cũng phải “ly hôn” như cha mẹ.
Đó là một “ khuyết tật” trong đường lối xét xử hiện hành mà xã hội cần lên án .
Mong rằng sẽ chẳng còn phải nghe thêm tiếng than đau đớn của con trẻ !