22/07/2026
TÂM CAO BA TẤC
(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)
(Phách điểm ba tiếng chậm. Đàn nhị ngân dài.)
Ớ... a... ai ơi...!
Đời người như áng mây trôi,
Hơn nhau chẳng phải bạc vôi đầy nhà.
Hơn nhau một chữ thật thà,
Hơn nhau tâm sáng mới là phúc duyên.
Hò... ơ...
Cây cao nhờ gốc bền nền,
Người cao nhờ đức mới nên cửa nhà.
Đừng đem thắng bại phân ra,
Mai này nhắm mắt... còn là gì đâu!
Ai ơi...
Tâm cao ba tấc một câu,
Phúc cao một thước nhiệm màu trời ban.
Không do vàng bạc đầy kho,
Mà do nhân nghĩa vun cho mỗi ngày.
Một lời nhịn...
Biển lặng sóng lay.
Một điều thiện...
Nở ngàn hoa thơm.
Một lần bỏ được oán hờn,
Nhẹ như chiếc lá qua cơn gió chiều.
Có người mang của thật nhiều,
Mà lòng chật hẹp... tiêu điều phúc duyên.
Có người áo vải bạc tiền,
Mà tâm rộng mở... Phật liền ghé thăm.
Ơ... ai ơi...
Đừng mong đổi cả thế gian,
Khi tâm mình vẫn ngổn ngang bụi đời.
Muốn cho hoa nở khắp nơi,
Trước tiên sửa lấy một người... là ta.
Đừng vì một chút hơn thua,
Đánh rơi nhân nghĩa, bán mua lương tri.
Đừng vì vài tiếng thị phi,
Mà quên chữ Nhẫn khắc ghi trong lòng.
Sông sâu chẳng cậy nước dòng,
Lúa đầy cúi xuống, bông cong cuối mùa.
Người khôn chẳng thích hơn thua,
Chỉ lo giữ lấy sớm trưa đạo người.
Hò... hơ...
Gặp điều ngang trái mỉm cười,
Lấy tâm làm gốc, lấy đời làm gương.
Lấy nhân đổi lấy yêu thương,
Lấy đức đổi lấy muôn phương an lành.
Tham kia bớt một... nhẹ thân.
Sân kia bớt một... nhẹ tâm.
Si kia bớt một... nhẹ lòng.
Ba điều bớt được...
Ấy là chân tu.
Ai ơi...
Đường xa ngựa mỏi còn dừng,
Lòng người mỏi mệt... xin đừng oán than.
Phúc không ở chốn cao sang,
Phúc nằm trong mỗi việc làm hôm nay.
Ớ... a... ai ơi...
Mai này tóc bạc da mồi,
Tiền tài chẳng gói theo người được đâu.
Chỉ còn một tấm lòng sâu,
Theo chân con cháu... qua cầu mai sau.
Nam Mô A Di Đà Phật...
Xin người giữ trọn chữ Tâm,
Để cây đức hạnh trăm năm xanh cành.
Tâm cao ba tấc hiền lành,
Phúc cao một thước... an lành ngàn sau.