Xẩm Nhân Thế

Xẩm Nhân Thế Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Xẩm Nhân Thế, Thổ Hà, Vân Hà, Bắc Ninh, Lang Son.

22/07/2026

TÂM CAO BA TẤC

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

(Phách điểm ba tiếng chậm. Đàn nhị ngân dài.)

Ớ... a... ai ơi...!

Đời người như áng mây trôi,
Hơn nhau chẳng phải bạc vôi đầy nhà.
Hơn nhau một chữ thật thà,
Hơn nhau tâm sáng mới là phúc duyên.

Hò... ơ...
Cây cao nhờ gốc bền nền,
Người cao nhờ đức mới nên cửa nhà.
Đừng đem thắng bại phân ra,
Mai này nhắm mắt... còn là gì đâu!

Ai ơi...
Tâm cao ba tấc một câu,
Phúc cao một thước nhiệm màu trời ban.
Không do vàng bạc đầy kho,
Mà do nhân nghĩa vun cho mỗi ngày.

Một lời nhịn...
Biển lặng sóng lay.
Một điều thiện...
Nở ngàn hoa thơm.
Một lần bỏ được oán hờn,
Nhẹ như chiếc lá qua cơn gió chiều.

Có người mang của thật nhiều,
Mà lòng chật hẹp... tiêu điều phúc duyên.
Có người áo vải bạc tiền,
Mà tâm rộng mở... Phật liền ghé thăm.

Ơ... ai ơi...
Đừng mong đổi cả thế gian,
Khi tâm mình vẫn ngổn ngang bụi đời.
Muốn cho hoa nở khắp nơi,
Trước tiên sửa lấy một người... là ta.

Đừng vì một chút hơn thua,
Đánh rơi nhân nghĩa, bán mua lương tri.
Đừng vì vài tiếng thị phi,
Mà quên chữ Nhẫn khắc ghi trong lòng.

Sông sâu chẳng cậy nước dòng,
Lúa đầy cúi xuống, bông cong cuối mùa.
Người khôn chẳng thích hơn thua,
Chỉ lo giữ lấy sớm trưa đạo người.

Hò... hơ...
Gặp điều ngang trái mỉm cười,
Lấy tâm làm gốc, lấy đời làm gương.
Lấy nhân đổi lấy yêu thương,
Lấy đức đổi lấy muôn phương an lành.

Tham kia bớt một... nhẹ thân.
Sân kia bớt một... nhẹ tâm.
Si kia bớt một... nhẹ lòng.
Ba điều bớt được...
Ấy là chân tu.

Ai ơi...
Đường xa ngựa mỏi còn dừng,
Lòng người mỏi mệt... xin đừng oán than.
Phúc không ở chốn cao sang,
Phúc nằm trong mỗi việc làm hôm nay.

Ớ... a... ai ơi...
Mai này tóc bạc da mồi,
Tiền tài chẳng gói theo người được đâu.
Chỉ còn một tấm lòng sâu,
Theo chân con cháu... qua cầu mai sau.

Nam Mô A Di Đà Phật...
Xin người giữ trọn chữ Tâm,
Để cây đức hạnh trăm năm xanh cành.
Tâm cao ba tấc hiền lành,
Phúc cao một thước... an lành ngàn sau.

22/07/2026

TU LÀ BỚT ĐI

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

Mở xẩm
Ớ... ai ơi...
Người đi tìm khắp bốn phương,
Mà quên soi lại con đường trong tâm.

Verse 1
Tu đâu phải để hơn người,
Cũng đâu cầu được cuộc đời vinh hoa.
Tu là bớt một lòng tà,
Bớt tham, bớt giận, bớt xa nghĩa tình.

Bớt lời hơn thua thị phi,
Bớt điều cố chấp, bớt vì cái tôi.
Một câu nhịn, vạn câu yên,
Một tâm thanh tịnh, muộn phiền hóa không.

Điệp khúc
Đừng mong sửa cả thế gian,
Khi lòng mình vẫn ngổn ngang sóng gào.
Muốn cho thiên hạ thanh cao,
Trước tiên sửa lấy tâm mình cho ngay.

Thắng người chỉ được một thời,
Thắng mình mới được một đời bình an.
Buông đi một niệm tham lam,
Ngàn muôn phiền não nhẹ nhàng rời xa.

Verse 2
Được mất như hạt sương mai,
Công danh cũng tựa áng mây cuối trời.
Mang theo chẳng được một đời,
Chỉ mang nghiệp thiện theo người về sau.

Thấy người chớ vội hơn thua,
Thấy mình còn lỗi, lo mà sửa đi.
Tâm là gốc của từ bi,
Đức là ngọn đuốc dẫn khi lạc đường.

Kết
Nam Mô Phật hiệu Di Đà,
Xin soi trí sáng, chan hòa lòng nhân.
Đời người quý nhất chữ tâm,
Sửa mình mỗi bữa... ấy là chân tu.

Nam Mô A Di Đà Phật.

22/07/2026

TRỞ VỀ VỚI CHÍNH MÌNH

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

(Phách điểm ba tiếng. Đàn nhị ngân. Sáo trúc dìu xa.)

Ớ... ai ơi...

Đời người xuôi ngược bốn phương,
Vai mang mộng lớn, dặm trường gió sương.
Mải mê đuổi ánh hào quang,
Quên đi chiếc bóng vẫn mang tên mình.

Hò... hơ...

Có người đổi cả thanh xuân,
Để mong thiên hạ một lần ngợi khen.
Đến khi danh vọng ở bên,
Lòng nghe trống trải như thuyền giữa khơi.

Ai ơi...
Đời đâu bạc đãi con người,
Chỉ đem sóng gió dạy lời tỉnh mê.
Mỗi lần vấp ngã ê chề,
Là thêm một bậc trở về bản tâm.

Mất đi chẳng phải lỗi lầm,
Đau thương chẳng phải âm thầm hại ta.
Có khi nước mắt chan hòa,
Lại là dòng suối nở hoa trong lòng.

Đi xa để biết núi sông,
Đi xa để hiểu đục trong cõi đời.
Nhưng xin nhớ một điều thôi,
Đừng quên lối cũ... về nơi tâm mình.

Hò... ơ...

Trở về chẳng phải lặng thinh,
Mà là hiểu rõ chính mình là ai.
Biết điều đáng giữ lâu dài,
Biết điều nên bỏ để mai nhẹ lòng.

Đừng vì miệng thế đục trong,
Đổi đi khí tiết, đổi lòng thiện lương.
Đừng vì một chút huy hoàng,
Đánh rơi nhân nghĩa trên đường mưu sinh.

Tiền tài như áng mây xanh,
Hợp rồi lại tán mong manh giữa trời.
Chỉ còn đức hạnh sáng ngời,
Theo người đến tận cuối đời tử sinh.

Ai ơi...

Đừng mong hóa phượng thành rồng,
Chỉ mong hôm nay tốt hơn hôm qua.
Bớt đi một chút kiêu sa,
Thêm lòng khiêm nhượng mới là giàu sang.

Sớm mai thức giấc bình an,
Không còn so sánh, chẳng màng hơn thua.
Mỉm cười với chính ngày xưa,
Thấy mình tiến bước cũng vừa đủ vui.

Ớ... a... ai ơi...

Đường dài quý nhất trên đời,
Chẳng là đến tận cuối trời xa xăm.
Mà là tìm lại bản tâm,
Giữa bao dâu bể vẫn ngầm tỏa hương.

Xin người giữ lấy yêu thương,
Giữ lòng ngay thẳng, khiêm nhường trước sau.
Mai này tóc bạc mái đầu,
Mỉm cười chẳng thẹn... mới giàu nhân sinh.

Nam Mô A Di Đà Phật.

22/07/2026

HÃY TRỞ THÀNH NGƯỜI MÀ CHÍNH MÌNH KÍNH TRỌNG

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

(Phách điểm ba tiếng. Đàn nhị ngân dài.)

Ớ… ai ơi…!

Sinh ra giữa cõi nhân gian,
Ai không mong được vẻ vang một đời.
Nhưng hoa khoe sắc một thời,
Đức dày hương mới trọn đời còn thơm.

Đừng tìm ánh mắt người dưng,
Mà quên soi lại tấm gương trong lòng.
Ngàn lời ca tụng hư không,
Không bằng tự thấy lòng không thẹn mình.

Hò... hơ...

Ngẩng đầu giữ vững tam quan,
Đúng điều phải giữ, trái đàng chớ theo.
Đừng vì danh lợi sang giàu,
Bán đi khí tiết đổi màu lương tâm.

Nhân cách quý tựa trăng rằm,
Mây che vẫn sáng, âm thầm tỏa soi.
Dẫu đời bạc đãi bao lời,
Vẫn đem tử tế đáp người thế gian.

Ai ơi...

Nội tâm như núi ngàn năm,
Gió lay cành lá chẳng làm chuyển non.
Lời khen chẳng vội vui mừng,
Lời chê chẳng khiến bước chân ngả lòng.

Được thua như nước xuôi dòng,
Hơn thua như áng mây hồng cuối mây.
Giữ lòng thanh thản tháng ngày,
Ấy là phú quý chẳng ai cướp giành.

Hò... ơ...

Tự do đâu phải rong chơi,
Muốn chi cũng mặc giữa đời nổi trôi.
Tự do là thoát khỏi rồi,
Khỏi lòng ganh tỵ, khỏi lời thị phi.

Khỏi cần thiên hạ tôn vinh,
Khỏi mong người khác chứng minh giá mình.
Chỉ cần mỗi sớm bình minh,
Mỉm cười thấy được chính mình hôm nay.

Có thêm một chút thiện lành,
Bớt thêm một chút hơn ganh với đời.
Thêm lòng bao dung cho người,
Bớt đi cố chấp, bớt lời oán than.

Ớ... ai ơi...

Đừng xây lâu đài hư danh,
Mà quên xây lấy tâm mình vững yên.
Đời người mấy chốc đảo điên,
Chỉ còn nhân đức kết duyên muôn đời.

Mai này tóc bạc da mồi,
Tiền tài bỏ lại, danh rồi cũng tan.
Chỉ còn một tấm lòng son,
Theo chân con cháu, sáng ngời mai sau.

Xin người giữ trọn nghĩa nhân,
Giữ tâm ngay thẳng, giữ phần từ bi.
Để khi nhắm mắt ra đi,
Mỉm cười chẳng thẹn... lương tri của mình.

Ớ… a… ai ơi…
Người đáng kính nhất trên đời,
Chẳng là thiên hạ… mà người trong gương.
Tu thân, tích đức, khiêm nhường,
Ấy là con đường… phúc đương muôn đời.

Nam Mô A Di Đà Phật.

22/07/2026

THUẬN ĐẠO MÀ ĐI

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

(Tiếng phách thong thả. Đàn nhị ngân sâu. Sáo trúc dìu như gió núi.)

Ớ... a... ai ơi...

Người ơi mấy dặm đường trần,
Bao phen vấp ngã mới gần chữ khôn.
Đời đâu chỉ có vuông tròn,
Nước đầy rồi cạn, trăng tròn rồi khuyết.

Người ham nắm giữ đến kiệt,
Càng mong cưỡng lại càng nhiều khổ đau.
Ngỡ rằng thắng được biển sâu,
Nào hay sóng cuốn con thuyền ngược xuôi.

Hò... hơ...

Lão quân xưa dạy một lời,
Bốn câu ngắn gọn, sáng ngời ngàn năm.
Muốn lòng bớt nặng âm thầm,
Xin theo bốn chữ... dưỡng tâm làm người.

Một là PHẢN...

Biết lui chẳng phải kém ai,
Tre già biết cúi qua ngày bão giông.
Lùi một bước, rộng mênh mông,
Giữ câu nhịn nhục, giữ lòng bình yên.

Có khi nhường một lời hiền,
Đổi lấy nghĩa nặng trăm miền mai sau.
Lùi không cúi mặt cúi đầu,
Mà là thuận thế, qua cầu an nhiên.

Hai là VÔ...

Bớt đi một chút hơn thua,
Bớt câu oán trách, bớt mùa chấp mê.
Buông điều chẳng thuộc phần mình,
Lòng như mây trắng nhẹ tênh giữa trời.

Ôm hoài chỉ nặng đôi vai,
Nắm hoài chỉ mỏi đôi tay tháng ngày.
Buông không phải mất điều hay,
Buông là trả lại tháng ngày cho tâm.

Ba là NHU...

Nước kia mềm tự ngàn năm,
Mà mòn vách đá âm thầm chẳng khoe.
Người khôn chẳng cậy sức ghê,
Lấy điều nhẫn nhịn mà che bão đời.

Mềm không phải chịu thua người,
Mềm là giữ được nụ cười trước sau.
Thắng thiên hạ có gì đâu,
Thắng lòng nóng giận mới màu chân tu.

Bốn là HÒA...

Hòa cùng mưa nắng bốn mùa,
Hòa cùng người khác, hòa vừa lòng ta.
Được thì chẳng vội kiêu sa,
Mất thì cũng chẳng xót xa não nề.

Thuận theo lẽ Đạo mà về,
Tâm như mặt nước bốn bề lặng trong.
Không tranh một chút hư vinh,
Lại thêm một chút an bình trong tim.

Hò... hơ...

Đừng gồng giữa cõi phù sinh,
Đừng ôm tất cả vào mình mà đau.
Có người càng giữ càng xa,
Có duyên buông nhẹ lại là bền lâu.

Đời như chiếc lá trên đầu,
Theo cơn gió thuận qua cầu thời gian.
Biết lui, biết nhẫn, biết an,
Ấy là trí lớn, chẳng màng hơn thua.

Ớ... ai ơi...

Người thuận đất, đất thuận trời,
Trời thuận theo Đạo, Đạo thời tự nhiên.
Mỗi ngày bớt một não phiền,
Thêm một thấu hiểu, thêm miền yêu thương.

Đừng tranh một cõi vô thường,
Đừng mang được mất đo lường phúc duyên.
Sống sao lòng nhẹ như mây,
Thuận Đạo mà bước... tháng ngày an nhiên.

Nam Mô A Di Đà Phật.

22/07/2026

NGƯỜI TA KÍNH NHẤT

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

(Phách điểm nhịp. Đàn nhị ngân. Tiếng sáo dìu dặt.)

Ớ... ai ơi...!

Đời người một kiếp mong manh,
Bao phen xuôi ngược mới thành chính ta.
Đừng lo thiên hạ khen chê,
Chỉ lo lạc mất lối về trong tâm.

Hò... ơ...

Lắm người chạy giữa bụi hồng,
Mải tìm ánh mắt, quên lòng chính mình.
Cả đời vun vén hư danh,
Đến khi ngoảnh lại... tay không với đời.

Ai ơi...
Hãy nên người khiến mình yêu,
Mỗi khi soi bóng cũng đều mỉm cười.
Không cần gấm vóc rạng ngời,
Chỉ cần nhân nghĩa sáng ngời trong tim.

Tam quan giữ thẳng như tên,
Chẳng theo tà niệm, chẳng nghiêng lợi quyền.
Đúng sai tự có nhân duyên,
Đừng vì danh lợi mà quên đạo người.

Nhân cách quý tựa vàng ròng,
Nghèo mà giữ được còn hơn giàu nhiều.
Dẫu ai bạc đãi trăm chiều,
Lòng không đổi trắng thay điều thiện lương.

Hò... hơ...

Nội tâm như núi ngàn phương,
Gió lay lá động, chẳng lay cội nguồn.
Lời khen chẳng vội vui mừng,
Lời chê chẳng khiến bước chân ngả lòng.

Người khôn thắng ở chữ "Không",
Không ganh... không ghét... không mong hơn người.
Biết lui đúng lúc mỉm cười,
Ấy là bản lĩnh của người trưởng thành.

Tự do chẳng phải rong chơi,
Muốn gì làm nấy giữa đời nổi trôi.
Tự do là thoát khỏi rồi,
Khỏi lòng so sánh, khỏi lời hơn thua.

Khỏi mong thiên hạ đón đưa,
Khỏi cần tất cả phải vừa ý ta.
An nhiên giữa cõi Ta Bà,
Đủ cơm... đủ áo... đủ nhà... đủ tâm.

Ơ... ai ơi...

Đừng xây chiếc bóng hư vinh,
Mà quên bồi đắp chính mình mỗi ngày.
Một lời chân thật hôm nay,
Hơn ngàn tiếng vỗ giữa bầy phù hoa.

Đến khi tóc bạc sương pha,
Người đi cùng nhất vẫn là chính thân.
Nếu lòng chẳng thẹn lương tâm,
Đó là giàu có muôn phần thế gian.

Xin người giữ trọn nghĩa nhân,
Giữ lòng ngay thẳng, giữ phần thiện duyên.
Mỗi mai thức dậy bình yên,
Kính mình một tiếng... ấy liền phúc sâu.

Ớ... a... ai ơi...
Sống sao ngẩng mặt với đời,
Cúi đầu không thẹn với Trời, với tâm.
Người mà mình mãi tri âm,
Chính là bản ngã âm thầm tu thân.

Nam Mô A Di Đà Phật.

22/07/2026

ĐỪNG ĐÁNH MẤT ÁNH DƯƠNG

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

(Phách gõ ba tiếng. Đàn nhị ngân dài. Tiếng sáo dìu theo gió.)

Ớ... a... ai ơi...

Người ơi qua một dòng đời,
Mấy ai chẳng nếm ngọt bùi đắng cay.
Có khi dốc cạn bàn tay,
Đổi về lạnh nhạt, đổi ngày cô đơn.

Trao lòng như ánh trăng non,
Nào ngờ gió cuốn mây vờn khuất trăng.
Tin người bằng cả chân tâm,
Đến khi tỉnh giấc... lặng câm nỗi buồn.

Hò... hơ...

Đừng vì một kẻ phụ mình,
Mà nghi thiên hạ bạc tình như nhau.
Đừng vì một nhánh úa màu,
Mà quên rừng vẫn xanh màu lá non.

Một lần vấp ngã lối mòn,
Chẳng là số phận vuông tròn mai sau.
Đường đời còn lắm nhịp cầu,
Qua cơn nước dữ... bến sau vẫn còn.

Ai ơi...

Mặt trời đâu ngại mưa nguồn,
Sáng mai vẫn mọc trên muôn nẻo đời.
Biển kia muôn thuở đầy vơi,
Ôm ngàn con sóng chẳng rời bao dung.

Cây già qua những mùa đông,
Lặng im giữ nhựa đợi hồng chồi non.
Đất trời còn biết hồi sinh,
Huống chi lòng người lại chịu lụi tàn?

Giữ cho nhân nghĩa vẹn toàn,
Nhưng trao niềm tin đúng người, đúng nơi.
Giữ lòng ấm áp với đời,
Đừng đem cay đắng trả lời yêu thương.

Đừng vì miệng thế xem thường,
Mà quên khí tiết, quên đường thiện lương.
Đừng vì một chút đoạn trường,
Tự tay dập tắt ngọn đường trong tim.

Hò... ơ...

Mây rồi cũng sẽ lặng im,
Mưa rồi cũng tạnh, bình minh lại hồng.
Chỉ cần giữ sáng trong lòng,
Thì đêm dài mấy... cũng không mất ngày.

Người giàu chẳng bởi bạc đầy,
Mà giàu bởi biết dựng xây chữ tình.
Người sang chẳng bởi hiển vinh,
Mà sang bởi giữ tâm mình sạch trong.

Ớ... ai ơi...

Mai này tóc bạc như bông,
Ngoảnh nhìn một kiếp long đong đã qua.
Điều còn ở lại trong ta,
Là lòng nhân hậu nở hoa giữa đời.

Xin người giữ lấy nụ cười,
Giữ lòng ngay thẳng giữa thời đổi thay.
Dẫu đời còn lắm đắng cay,
Xin đừng đánh mất... ánh dương trong lòng.

Nam Mô A Di Đà Phật.

22/07/2026

KHÉP CỬA TRONG LÒNG

(Xẩm nhân sinh – Đạo làm người)

Mở xẩm
Ơ... ai ơi...
Đường đời lắm ngả lắm sông,
Người khôn giữ dạ, kẻ nông giữ lời.

Verse 1
Có người đến tựa trăng soi,
Có người đến chỉ một thời rồi đi.
Ơn thì xin giữ khắc ghi,
Nghĩa phai xin để gió đi cuối trời.

Đừng vì một chút đầy vơi,
Mà đem giận dữ đáp lời đắng cay.
Mặt còn nở một nụ cười,
Lòng thôi níu kéo, nhẹ rời bước chân.

Điệp khúc
Khép cửa trong lòng, chẳng oán chẳng than,
Giữ cho tâm sáng giữa ngàn hợp tan.
Người còn duyên thì cùng đi tiếp,
Hết nghĩa rồi... xin trả bình an.

Đừng đem nỗi đau làm trò thiên hạ,
Đừng vì hận mà đánh mất mình thôi.
Im lặng cũng là một lời từ biệt,
Người trưởng thành... biết buông đúng nơi.

Verse 2
Thị phi như gió đầu non,
Mặc ai đục nước, ta còn trong tâm.
Đúng người thì giữ ân cần,
Sai người thì giữ khoảng ngăn vừa vừa.

Không hơn thua một câu vừa,
Không tranh đúng sai giữa chợ đông người.
Bản lĩnh chẳng ở đôi lời,
Mà ở lòng dạ thảnh thơi sau cùng.

Kết
Ai đi cứ để người đi,
Hoa tàn vẫn nở mùa điệp mới về.
Sống sao chẳng thẹn lương tri,
Mỉm cười bước tiếp... chẳng vì hận ai.

Ơ... ai ơi...
Giữ lòng như nước đầu nguồn,
Lặng mà trong, tĩnh mà bền tháng năm.

22/07/2026

PHÚC DÀY NHỜ BIẾT LẶNG

(Xẩm Gia Huấn – Đạo Làm Người)

(Tiếng phách điểm ba nhịp. Đàn nhị cất lên trầm lắng. Sáo trúc ngân xa.)

Ớ... a... ai ơi...

Người ơi một kiếp nhân gian,
Được thua, còn mất... hợp tan lẽ thường.
Có chi giữ mãi bên đường,
Mà đem khoe khắp bốn phương làm gì?

Lời khen ngọt tựa xuân thì,
Say rồi mới biết có khi lạc lòng.
Vui nhờ ánh mắt người trông,
Thì vui ấy cũng long đong sớm chiều.

Hò... hơ...

Khoe nhiều, tâm dễ tự cao,
Quên ngày gian khó, quên bao nghĩa tình.
Ngẩng đầu nhìn khắp nhân sinh,
Mà quên soi lại tâm mình đục trong.

Phúc kia chẳng có tiếng không,
Đến như giọt nắng, đi không hẹn lời.
Đức dày chẳng ở đầu môi,
Mà trong từng việc với người, với ta.

Ai ơi...

Lúa kia càng chín càng sa,
Cúi đầu ôm lấy phù sa ruộng đồng.
Sông kia càng rộng càng trong,
Càng sâu càng lặng, càng không khoe mình.

Người nhiều phúc đức hữu tình,
Thường hay khiêm tốn, lặng thinh gieo lành.
Làm ơn chẳng đợi tiếng danh,
Giúp người chẳng đợi công thành đáp ơn.

Hò... ơ...

Có điều hãy giữ trong tim,
Như trăng giữ sáng giữa đêm lặng thầm.
Có công xin chớ khoe công,
Có tài xin chớ cậy tài hơn ai.

Có tiền đừng vội khoe giàu,
Có quyền đừng cậy mà làm tổn nhân.
Có danh xin giữ chữ chân,
Có phúc xin giữ nghĩa ân trọn đời.

Được rồi... chớ vội mừng vui,
Mất rồi... cũng chớ ngậm ngùi oán than.
Bởi đời như áng mây ngàn,
Hợp rồi lại tán, nở tàn như hoa.

Ớ... ai ơi...

Biết đủ là một báu vật,
Biết ơn là gốc phúc phần mai sau.
Khiêm cung chẳng phải cúi đầu,
Mà là giữ được trước sau một lòng.

Đừng đem thành tựu phô bày,
Để mong thiên hạ ngợi khen tên mình.
Ngọc sâu chẳng tự khoe xinh,
Hương trầm chẳng đợi hữu tình mới thơm.

Hò... hơ...

Xin người khắc dạ ghi lòng,
Phúc không lớn bởi tiếng tăm giữa đời.
Phúc sinh từ một nụ cười,
Từ tâm biết đủ, từ lời hiền lương.

Muốn cho phúc đức dài lâu,
Xin đừng khoe lắm... hãy sâu tấm lòng.
Càng khoe... phúc mỏng như sương.
Càng lặng... phúc đượm yêu thương một đời.

Nam Mô A Di Đà Phật.

18/07/2026

XẨM XA QUÊ HƯƠNG

Ai ơi...
Bước chân lữ khách dặm trường,
Vai mang cơm áo, lòng thương quê nhà.
Qua bao phố rộng đèn hoa,
Nghe câu ví cũ lệ sa giữa đời.

Ớ...
Người đi vạn nẻo phương trời,
Tiền tài có đổi được lời mẹ ru?
Đêm khuya gió thổi sương mù,
Nhớ mùi rơm mới, nhớ thuở chăn trâu.

À ơi...
Quê nghèo chẳng bạc chẳng châu,
Mà sao đi mãi vẫn đau cõi lòng.
Bến sông còn đợi con đò,
Cây đa còn đợi tiếng hò năm nao.

Khoan khoan...
Tha phương mới hiểu đồng bào,
Một câu tiếng Việt ngọt ngào biết bao.
Cơm Tây chẳng có rau ao,
Canh quê một bát nghẹn ngào nhớ thương.

Này ai...
Dẫu xây sự nghiệp bốn phương,
Đừng quên tiên tổ, cội nguồn sinh ra.
Mồ hôi cha, sữa mẹ già,
Là nền phúc đức dựng nhà mai sau.

Ớ ai...
Chim bay còn nhớ rừng sâu,
Người đi muôn dặm nhớ màu khói lam.
Đừng vì danh lợi mê tham,
Quên đi tiếng mẹ, quên làng tuổi thơ.

Ai ơi...
Lá rời cành vẫn nhớ cây,
Người xa quê vẫn hướng về quê hương.
Sông sâu còn có ngày đầy,
Người xa rồi cũng có ngày trở về.

Xin ghi bốn câu làm lời:

Đi xa giữ lấy nghĩa tình,
Giữ câu tiếng Việt, giữ mình trước sau.
Giữ quê là giữ gốc đầu,
Còn quê còn nước, còn nhau muôn đời.

Address

Thổ Hà, Vân Hà, Bắc Ninh
Lang Son
26166

Telephone

+84969162888

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Xẩm Nhân Thế posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share