20/06/2026
NÀY 7X, 8X, CHÚNG TA CÙNG NHAU GIÀ.ĐI
Ở Mỹ, mỗi phòng một cái TV, tới nỗi nhà bếp cũng có.
Tôi vẫn còn nhớ một đứa trẻ đã chấn động tới mức nào khi nghe câu đó, đứa trẻ của thời 7x,8x, khi mà cả xóm mỗi tối còn tụ quanh nhà một người có TV, thì ở Mỹ mỗi phòng có một cái, thật vậy chăng?
Tối hôm ấy cúp điện.
Tôi nghe cả xóm ồ lên một tiếng, phải, các bạn trẻ không tưởng tượng được tại làm sao mà tôi nghe được tiếng cả xóm, nhưng thật đấy, ngày ấy cửa kính cách âm chỉ 1,2 nhà giàu lắm mới có.
Đèn dầu, đèn cầy đốt dở dang, rồi từ đâu dư ra sáp, nghịch ngợm nấu chảy ra đốt tiếp.
Tập. giấy tht thoảng vướng phải tre, rồi giấy vàng, tập con na lài sang trọng nhất, học sinh giỏi lãnh phần thưởng là 5,10 cuốn tập giấy trắng.
Mực, bút tre chấm mực, mực đầy trên áo của những thằng bạn, dần đến bút máy.
Chí, chí khắp nơi, mùi thuốc trị chí rất nồng, những cái đầu trọc để trị chí
Muỗi, muỗi bay khắp chốn, những khoanh nhang mũi từng vòng, nhẹ tay gỡ, không thôi là vỡ tan tành.
Pháo, pháo nổ, xác pháo nhuộm đỏ, tạm che khuất những bãi ph^n chó ngổn ngang đầu làng cuối ngõ.
Đổi mới, luồng gió mát thổi vào chốn nước non lặng lẽ này, làm bùng lên sinh khí.
Điện thoại, điện thoại bàn, máy nhắn tin, điện thoại di động, Nokia hình chiếc lá huyền thoại.
Máy tính, Dos , NC, Windows, dĩa ghi vỏn vẹn có 1,4 mega, còn nhỏ hơn 1 bài nhạc mp3.
Internet, đắt đỏ, dùng điện thoại bàn để kết nối lúc được lúc không, mấy cuốn sách "1000 địa chỉ web hữu ích"
Đùng một tiếng.
Google xuất hiện và kéo theo là cơn cuồng phong , điện toán đám mây, trí tuệ nhân tạo, công nghệ nối liền công nghệ, phát minh nối tiếp phát minh.
Tưởng bây giờ là bao giờ, rõ ràng mở mắt còn ngờ chiếm bao.
Không kịp nữa, không theo kịp nữa rồi.
Mấy năm trước tôi vẫn tự thấy mình trẻ trung, đầu óc không thua kém, xưng huynh gọi đệ với mấy nhóc 2k.
Giờ đây đôi khi tụi nhỏ nói về công nghệ, tôi bắt đẩu không hiểu. Tuổi đời cách biệt xa xôi, nhìn nhau e thẹn, hé môi ngại ngần.
Mất kết nối với giới trẻ "Ta mất nhau thật rồi em ơi
Tan vỡ hai cực đành chia đôi", tôi tìm sự thân thiết nơi những người cùng thế hệ, những người thậm chí sẽ không biết cậu Dương Domic, chủ nhân bài hát Mất kết nối kia, là ai.
So với đồng lứa, từ thời còn đi học, tôi thấy mình cũng trong số ít vượt xa hơn số đông, khi đi làm cũng thành công sớm hơn, nếu như ngưởi khác phải nỗ lực vất vả, thì tôi luôn có cảm giác bất chiến tự nhiên thành.
Tôi biết khả năng của mình hơn thế này, nhưng khó khăn, gian khổ ai đi thì đi, đường dễ dàng, thoải mái tôi cứ bước.
Người ta khổ trước sướng sau, tôi quan niệm lúc nào sướng được thì sướng, bởi vậy đương lúc thanh xuân dào dạt, tôi chọn làm visa, một công việc thi thoảng mới dùng tới não.
Một công việc trong vòng 5,10 năm nữa sẽ bị đào thải.
Bấy giờ, những bạn 7x, 8x của tôi, những người chăm chỉ, gian nan đã và sẽ gặt hái những thành công trong nghề nghiệp, giàu có và an nhàn.
Còn tôi, tuổi già, sức yếu, lạc lõng với thời đại, không có chuyên môn gì tích lũy, đáng thương biết mấy, xót xa biết mấy.
Vậy ở thì hiện tại các bạn còn so đo với tôi làm chi, các bạn nghe tôi báo giá dịch vụ thì các bạn cứ nhắm mắt làm ngơ trả cho xong, có phải không?
Có sang chỉ được lúc này, chẳng gìn cho vẹn còn dày cho tan.
Thân ái,
Quang Phan
Quang Phan Visa - Đi Mỹ Không Suy Nghĩ.
0917.224.645