28/07/2021
Khi mình nhìn món này lần đầu tiên, về màu sắc, về mùi bị, bỗng chợt mình nhớ về Huế, kinh đô của những vị vua.
Hồi đó mấy ông ấy ăn bánh này thì chắc cũng phải xa hoa tinh tướng lắm, bên trái phải có người bóc lá, bên phải có người pha nước mắm, rồi vừa ăn vừa nghe nhạc cung đình xập xình, khói thuốc bay mù mịt, nói chung lúc ăn thì phải có nghi thức gì đó thì nó mới đáng cái công người bọc lá. Chứ mỗi cái bánh nhỏ xíu lại được gói gém như báu vật quốc gia, thế này, làm cho mình khi mở ra chấm mắm bỏ vào miệng, tự nhiên cảm thấy hụt hẫng ra,
Nó phải ăn bằng phương cách nào đó hay lắm, mình nghĩ vậy, chứ không thể đơn giản như thế này được, nếu đơn giản như thế thì sao không làm giống nơi khác, cùng là bánh bột lọc, họ chỉ dùng bột rồi bọc ôm lấy nhân, xếp xếp hình cánh quạt rồi đem lên hấp luôn chứ cần gì tốn công tốn sức vậy.
Rồi khi mình cầm những cái bánh cuối cùng lên, mình bất giác chợt nhớ đến những quán chè, quán nước, hồi học sinh túm tụm lại với nhau, vừa bóc từng cái lá vừa tám dóc chuyện của cả ngày, cái lá bấy giờ đóng vai trò như vật để tiêu khiển, giết thời gian của lũ học trò. Nên những món bánh như thế này, phải ăn cùng bạn bè, cùng gia đình, vừa ăn vừa nói chuyện với nhau thì nó mới dậy đúng mùi, chứ còn ăn trong mùa cách ly này thì sơn hào hải vị cũng như nhau, mọi người nên ở nhà, mở tủ lạnh ra có gì ăn nấy, đừng bước ra đường, cố thủ trong nhà đợi chính phủ dập cho hết dịch rồi hẵng bước ra đường. Còn tiền đâu ở nhà, thì giờ này bạn có ra đường, thì cũng chẳng kiếm được tiền đâu, yên tâm.
Và cuối cùng, dì Ngọc, dì làm bánh bột lọc này, mới nói cho mình biết nguyên nhân bọc từng cái bánh, là cho dễ tính tiền, thế thôi chứ chẳng có vua chúa hay tình cảm thửa ngây thơ gì cả.
---
Cre: Luật sư Tùng
Link: https://www.facebook.com/ls.tung.9/