11/10/2025
TÔI HỐI HẬN NGAY KHI CHUYỂN TỪ CHUNG CƯ XUỐNG NHÀ MẶT ĐẤT
Tôi từng đi làm nhiều năm rồi mới mua được một căn hộ nhỏ ở Hà Nội. Cuộc sống trong chung cư suốt 4 năm đầu tiên khiến tôi thấy khá hài lòng: tiện nghi, an toàn, yên tĩnh. Nhưng rồi, cũng như nhiều người, tôi bắt đầu mơ về nhà mặt đất – nơi có khoảng sân nhỏ để trồng cây, có tầng thượng phơi đồ, có chỗ để xe thoải mái mà không cần chờ thang máy. Giấc mơ đó khiến tôi quyết định bán căn hộ, gom thêm tiền, chuyển ra vùng ven mua nhà riêng.
Thế là tôi bắt đầu săn nhà ở một số khu vực vùng ven như Nam Từ Liêm, Hà Đông – những nơi đất còn "dễ thở" hơn. Cuối cùng, tôi mua một căn nhà hai tầng nhỏ trong khu dân cư mới mở.
Ngày cầm chìa khóa, tôi vui mừng khôn siết. Tôi tưởng tượng cảnh cuối tuần pha ấm trà, ngồi đọc sách giữa nắng sớm. Nhưng chỉ vài tháng sau, mọi thứ khác hẳn so với những gì tôi mơ tưởng. Một buổi chiều đầu hè, trời đổ mưa to. Đường trước nhà vốn đã nhỏ, lại thấp hơn đường lớn nên chỉ sau nửa tiếng, nước ngập ngang đầu gối. Tôi lội bì bõm về nhà, ướt sũng từ đầu đến chân. Cái sân mà tôi từng mơ là nơi trồng cây nay biến thành ao nhỏ. Tôi bật cười, nhưng là cười trong chán nản.
Chuyện mưa ngập không phải là duy nhất. Đêm thì tiếng chó sủa, sáng thì loa phường, trưa lại tiếng máy cắt sắt của nhà hàng xóm sửa mái. Những tưởng nhà riêng sẽ yên tĩnh, hóa ra lại ồn ào theo một cách khác. Karaoke tra tấn tôi ngày này qua ngày khác, bất kể giờ giấc.
Rồi đến chuyện an ninh. Ở chung cư, tôi chỉ cần khóa cửa, gửi chìa khóa cho lễ tân nếu có khách đến sửa chữa là xong. Còn giờ, mỗi khi đi công tác, tôi phải nhờ hàng xóm trông nhà, kiểm tra camera liên tục, lo lắng không yên. Mới tháng trước, có vụ trộm trong ngõ bên cạnh, ban ngày mà kẻ gian vẫn dám cạy cửa lấy đồ. Cảm giác bất an ấy cứ lảng vảng trong đầu mỗi tối đi ngủ.
Từ nhà tôi đến cơ quan trong nội thành khoảng 18 km, nhưng sáng nào tôi cũng phải dậy từ 6h để kịp vào làm lúc 8h. Tắc đường là "đặc sản" của dân sống vùng ven Hà Nội. Đôi khi, chỉ một vụ va chạm nhỏ trên Đại lộ Thăng Long là đủ để tôi ngồi xe cả tiếng. Đến tối, tôi cũng về rất muộn.
Trẻ con trong xóm tôi không có khu vui chơi, phải ra vỉa hè đá bóng, bụi mù mịt. Đêm đến, tôi nghe tiếng xe container chạy ngoài đường lớn, âm thanh vọng vào khiến giấc ngủ chập chờn.
Và giờ đây, tôi phải thừa nhận: đó là một trong những quyết định khiến mình hối hận nhất.
Nguồn: Vnexpress