22/06/2026
Chuyện ở Bcons Center City, Dĩ An mình nè
Bữa tui chở bà dì dưới Thủ Dầu Một lên Bcons Center City thăm con nhỏ. Bả ngồi sau xe cứ càm ràm: "Trời đất, tao ở quê đất rộng quen rồi, lên chung cư chật chội tao ở không được đâu nghen bây".
Ờ, tui cũng im, chở bả vô tới nơi. Chiều đó tầm 5 giờ, tui dắt bả xuống công viên nội khu cho biết. Dữ chưa, cái công viên 8000m² bự chà bá, cây cối mát rượi. Mấy đứa nhỏ tan học Làng Đại học chạy qua, mấy bà mấy dì đang tập thể dục dưỡng sinh cười nói quá trời.
Tự nhiên bả ngồi xuống ghế đá, thở cái phào: "Ê, mát mẻ hen mậy. Tao tưởng chung cư là bốn bức tường không à. Ai dè ở đây gió lồng lộng, có chỗ đi bộ vậy tao cũng đỡ buồn".
Tui mắc cười. Mới hồi sáng còn đòi về quê, giờ ngồi tám với bà kế bên nhà về chuyện rau muống, chuyện chợ Dĩ An rồi.
Bả kể tui nghe: "Hồi đó tao sợ lên đây chăm cháu là coi như xong, buồn thúi ruột. Mà ở được tuần lễ thấy khác. Sáng tao đi bộ vòng vòng, chiều xuống hồ bơi coi cháu nó tập bơi, tối ra công viên hóng gió. Hàng xóm dễ thương, rủ nhau tập thể dục, nay còn hẹn mai đi Go! Dĩ An chung nữa".
Dĩ An mình giờ khác xưa rồi nghen. Từ Bcons Center City chạy vèo cái ra QL1K, chút xíu tới Làng Đại học, đi Thủ Đức cũng lẹ. Mà về nhà thì yên tĩnh, không có xe tải ầm ầm như ngoài đường lớn.
Tui không có kêu bạn mua nhà đâu. Tui chỉ nói, bữa nào rảnh, chạy qua Bcons Center City chơi. Gửi xe dưới hầm rồi đi bộ lên công viên. Mua ly cà phê 20k dưới sảnh, kiếm cái ghế đá ngồi. Coi mấy ông bà dẫn cháu đi dạo, coi mấy đứa nhỏ đá banh.
Ngồi chút xíu là hiểu liền, tại sao dì tui giờ hỏi chừng nào về quê, bả nói: "Thôi, từ từ. Ở đây vui, tao về quê một mình buồn lắm".
Người Dĩ An mình thiệt tình vậy đó. Ưng là nói ưng, không ưng là lắc đầu liền. Mà cái chỗ nào sống thấy đã, thấy khỏe cái bụng, thì tự khắc ở lại thôi.
Bữa nào ghé nghen, tui chỉ chỗ gửi xe cho. Đi một vòng rồi về kể tui nghe bạn thấy sao.