Ls Đặng Thị Thuý Huyền

Ls Đặng Thị Thuý Huyền Công ty Luật HPL & Cộng sự
Luật sư - Giám đốc
📞 079 888 1979
📧 [email protected]

Tôi rất hay bảo vệ người thứ ba. Nhưng xin nhấn mạnh: đó là người thứ ba ngay tình theo Bộ luật Dân sự, chứ không phải "...
26/06/2026

Tôi rất hay bảo vệ người thứ ba. Nhưng xin nhấn mạnh: đó là người thứ ba ngay tình theo Bộ luật Dân sự, chứ không phải "người thứ ba làm tình" trong hôn nhân người khác.

Vừa nhận 2 vụ, thân chủ hỏi: “Luật sư ơi, người thứ ba có được pháp luật bảo vệ không?”. Tôi đáp nhẹ: “Có, nếu chị ngay tình. Còn nếu chị… nặng tình với chồng người ta thì pháp luật chưa có điều khoản nào bảo hành cảm xúc sau phản bội”.

Luật bảo vệ quyền lợi hợp pháp. Còn nghiệp thì bảo vệ… công lý đời thường.

Chỉ khác nhau chữ “ngay” và chữ “làm”, mà một bên được pháp luật bảo vệ, một bên dễ được vợ chính thất “triệu tập hợp lệ” bất cứ lúc nào

LUẬT SƯ SẮP PHẢI THI QUỐC GIA MỚI ĐƯỢC HÀNH NGHỀ? NHIỀU ĐIỂM MỚI ĐÁNG CHÚ Ý TRONG DỰ ÁN LUẬT LUẬT SƯ (SỬA ĐỔI)Nghề luật ...
26/06/2026

LUẬT SƯ SẮP PHẢI THI QUỐC GIA MỚI ĐƯỢC HÀNH NGHỀ? NHIỀU ĐIỂM MỚI ĐÁNG CHÚ Ý TRONG DỰ ÁN LUẬT LUẬT SƯ (SỬA ĐỔI)

Nghề luật sư đang đứng trước một cuộc cải cách được đánh giá là lớn nhất trong nhiều năm trở lại đây. Không chỉ sửa đổi các quy định về đào tạo, tập sự hay tổ chức hành nghề, dự án Luật Luật sư (sửa đổi) còn đặt ra một định hướng hoàn toàn mới: nghiên cứu tổ chức kỳ thi quốc gia về luật sư, đồng thời rà soát toàn diện các tiêu chuẩn, điều kiện hành nghề nhằm xây dựng đội ngũ luật sư có trình độ chuyên môn cao, đạo đức nghề nghiệp vững vàng và đủ năng lực cạnh tranh trong môi trường quốc tế.

Đây là một trong những nội dung đáng chú ý được nêu tại Thông báo số 322/TB-VPCP ngày 24/6/2026 của Văn phòng Chính phủ về kết luận của Phó Thủ tướng Chính phủ Lê Tiến Châu tại cuộc họp về dự án Luật Luật sư (sửa đổi).

Theo kết luận của Phó Thủ tướng, mục tiêu sửa đổi Luật lần này không chỉ nhằm tháo gỡ những khó khăn, vướng mắc trong quá trình thi hành Luật Luật sư hiện hành mà còn hướng tới xây dựng một đội ngũ luật sư chuyên nghiệp, có khả năng giải quyết các tranh chấp phức tạp, đáp ứng yêu cầu hội nhập quốc tế và góp phần bảo vệ lợi ích quốc gia trong các vụ việc có yếu tố nước ngoài.

Đáng chú ý nhất là định hướng nghiên cứu mô hình kỳ thi quốc gia về luật sư. Theo đó, Bộ Tư pháp được giao tiếp tục báo cáo, làm rõ phương án tổ chức kỳ thi theo hướng khách quan, minh bạch, hạn chế tính hành chính; đồng thời rà soát thành phần Hội đồng tổ chức thi và các trường hợp không được tham dự kỳ thi nhằm nâng cao tiêu chuẩn, điều kiện cũng như chất lượng đội ngũ luật sư trong tương lai.

Nếu được luật hóa, đây sẽ là thay đổi có ý nghĩa rất lớn đối với con đường trở thành luật sư ở Việt Nam. Việc đánh giá năng lực hành nghề có thể sẽ không chỉ dừng ở quá trình đào tạo và tập sự như hiện nay mà còn có thêm một cơ chế kiểm tra thống nhất trên phạm vi cả nước.

Không dừng lại ở đó, dự thảo còn yêu cầu rà soát chương trình đào tạo luật sư theo hướng mở, đổi mới nội dung, phương pháp và chuẩn đầu ra để đáp ứng yêu cầu thực tiễn. Đối với các trường hợp được miễn đào tạo nghề luật sư, cơ quan soạn thảo cũng được giao nghiên cứu lại điều kiện, đối tượng và cơ chế kiểm soát chất lượng thông qua chương trình bồi dưỡng bắt buộc thay thế.

Một điểm mới khác cũng thu hút sự quan tâm của giới hành nghề là đề xuất thu hồi Chứng chỉ hành nghề luật sư đối với trường hợp không hành nghề liên tục trong thời gian 12 tháng, trừ trường hợp có lý do chính đáng. Quy định này nếu được thông qua sẽ góp phần hạn chế tình trạng có chứng chỉ nhưng không hành nghề thực tế, đồng thời bảo đảm tính chuyên nghiệp của đội ngũ luật sư.

Đối với hoạt động của tổ chức hành nghề luật sư, dự thảo tiếp tục nhấn mạnh nguyên tắc bảo đảm tính độc lập nghề nghiệp. Việc góp vốn vào công ty luật sẽ được rà soát theo hướng quy định rõ giới hạn, không để nhà đầu tư chi phối hoạt động chuyên môn, không được tiếp cận bí mật của khách hàng và phải kiểm soát chặt chẽ xung đột lợi ích.

Đáng chú ý, dự thảo cũng định hướng không quy định luật sư tập sự được tham gia tố tụng độc lập, nhằm bảo đảm sự thống nhất với các quy định của pháp luật tố tụng hiện hành.

Một nội dung có ý nghĩa lâu dài khác là việc tiếp tục xác định rõ vị trí pháp lý, vai trò của tổ chức xã hội – nghề nghiệp luật sư theo các chủ trương mới của Đảng về sắp xếp tổ chức hội quần chúng, bảo đảm phân định rõ giữa chức năng quản lý nhà nước và chức năng tự quản nghề nghiệp.

Có thể thấy, dự án Luật Luật sư (sửa đổi) không đơn thuần là sửa một vài điều khoản kỹ thuật mà đang hướng tới việc tái cấu trúc toàn bộ hệ thống hành nghề luật sư theo hướng chuyên nghiệp hơn, minh bạch hơn và hội nhập hơn. Đối với hàng chục nghìn luật sư, người tập sự luật sư và sinh viên luật trên cả nước, đây sẽ là những thay đổi có tác động trực tiếp đến quá trình đào tạo, gia nhập nghề cũng như việc duy trì tư cách hành nghề trong thời gian tới.

Dự án Luật hiện vẫn đang tiếp tục được Bộ Tư pháp hoàn thiện trên cơ sở ý kiến của các bộ, ngành, Liên đoàn Luật sư Việt Nam và các cơ quan liên quan trước khi trình Chính phủ xem xét theo quy định.

BẠN CÓ THỂ SAI TRONG NHIỀU CHUYỆN, NHƯNG ĐỪNG BAO GIỜ CHỌN SAI BẰNG CÁCH TRỞ THÀNH NGƯỜI THỨ BACó những điều trong cuộc ...
25/06/2026

BẠN CÓ THỂ SAI TRONG NHIỀU CHUYỆN, NHƯNG ĐỪNG BAO GIỜ CHỌN SAI BẰNG CÁCH TRỞ THÀNH NGƯỜI THỨ BA

Có những điều trong cuộc sống, dù pháp luật không xử phạt, nhưng lương tâm sẽ đeo bám con người rất lâu. Có những lựa chọn chỉ mất vài phút để bắt đầu, nhưng phải mất nhiều năm, thậm chí cả một đời để trả giá. Và làm người thứ ba trong cuộc hôn nhân của người khác là một trong những lựa chọn như thế.

Đừng tự an ủi mình rằng “chỉ vì yêu”. Tình yêu chưa bao giờ là cái cớ để bước qua nước mắt của một người phụ nữ đang chờ chồng về, của một người đàn ông đang tin tưởng vợ mình, hay của những đứa trẻ vẫn hồn nhiên nghĩ rằng ngày mai cả bố và mẹ sẽ cùng ngồi ăn một bữa cơm.

Bạn có thể nhìn thấy những bó hoa, những món quà, những lời hứa hẹn. Nhưng phía sau đó có thể là một mái nhà đang im lặng đến nghẹt thở, là những đứa trẻ bỗng dưng mất đi tiếng cười, là những người cha, người mẹ già đau đến mức không dám hỏi con mình vì sao gia đình lại tan vỡ.

Không ai bước vào một cuộc hôn nhân với mong muốn sẽ có ngày bị phản bội. Người ta từng nắm tay nhau đi qua những tháng ngày khó khăn nhất, từng cùng nhau gây dựng từng viên gạch của cuộc sống, từng tin rằng người bên cạnh sẽ là nơi bình yên cuối cùng. Vậy mà chỉ vì một người đến sau, tất cả có thể sụp đổ.

Có người nói: “Nếu không có người thứ ba thì hôn nhân cũng sẽ tan.” Điều đó có thể đúng trong một vài trường hợp. Nhưng không ai có quyền biến mình thành nhát dao đâm vào một cuộc hôn nhân vốn đã đầy rạn nứt. Một cánh cửa sắp đổ không có nghĩa là chúng ta được phép đẩy thêm một cái.

Điều đáng sợ nhất của người thứ ba không phải là những lời chỉ trích từ xã hội, mà là cảm giác bất an sẽ theo họ suốt cuộc đời. Bởi hạnh phúc được bắt đầu từ sự phản bội luôn mang theo nỗi lo sẽ kết thúc bằng một sự phản bội khác. Người từng bỏ rơi một người để đến với bạn, liệu có chắc sẽ không bỏ bạn để đến với một người khác?

Người ta vẫn hay nhắc đến hai chữ “nghiệp”. Có người tin, có người không. Nhưng cuộc đời có một quy luật rất công bằng: điều gì khiến người khác phải khóc, sớm hay muộn cũng sẽ quay lại gõ cửa chính cuộc đời mình dưới một hình thức khác. Có thể không phải bằng một mối quan hệ đổ vỡ, mà bằng sự cô độc. Có thể không phải bằng nước mắt của chính mình, mà bằng nước mắt của người mình thương nhất.

Là luật sư, tôi từng chứng kiến nhiều vụ ly hôn. Điều ám ảnh nhất không phải là những tranh chấp tài sản hay những bản án dài hàng chục trang. Điều ám ảnh nhất là ánh mắt của những đứa trẻ đứng giữa phiên tòa, không hiểu vì sao từ hôm nay mình phải chọn sống với cha hay mẹ. Các em không làm gì sai, nhưng lại trở thành người gánh hậu quả lớn nhất từ sự lựa chọn của người lớn.

Nếu một ngày bạn gặp một người thật sự dành cho mình, hãy để họ đến khi họ đã tự do, đàng hoàng và không còn ràng buộc với bất kỳ ai. Một tình yêu tử tế sẽ không bắt đầu bằng sự lén lút. Một hạnh phúc xứng đáng sẽ không được xây trên nước mắt của người khác.

Cuộc đời này, bạn có thể sống theo cách mình muốn. Có thể nghèo rồi giàu, thất bại rồi đứng lên, đi chậm hơn người khác hay bắt đầu lại từ con số không. Nhưng xin hãy giữ cho mình một giới hạn cuối cùng của nhân cách: đừng vì vài phút rung động mà trở thành người thứ ba trong cuộc đời của ai đó.

Bởi có những bản án không được tuyên trong phòng xử án. Chúng được tuyên bằng những đêm dài mất ngủ, bằng sự day dứt không thể gọi tên, bằng sự cô đơn giữa một hạnh phúc tưởng như đã có được.

Và tin tôi đi, nghiệp của việc cướp hạnh phúc của người khác chưa bao giờ là nhẹ.

CHÍNH THỨC ĐIỀU CHỈNH THẨM QUYỀN TÒA ÁN THEO LÃNH THỔ: NGƯỜI DÂN VÀ DOANH NGHIỆP CẦN BIẾT ĐỂ KHÔNG NỘP SAI ĐƠNTừ ngày 10...
25/06/2026

CHÍNH THỨC ĐIỀU CHỈNH THẨM QUYỀN TÒA ÁN THEO LÃNH THỔ: NGƯỜI DÂN VÀ DOANH NGHIỆP CẦN BIẾT ĐỂ KHÔNG NỘP SAI ĐƠN

Từ ngày 10/6/2026, việc xác định Tòa án có thẩm quyền giải quyết nhiều loại vụ việc sẽ có sự thay đổi quan trọng khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành Nghị quyết số 04/2026/UBTVQH16, sửa đổi, bổ sung một số nội dung của Nghị quyết số 81/2025/UBTVQH15 về thành lập Tòa án nhân dân cấp tỉnh, Tòa án nhân dân khu vực và quy định phạm vi thẩm quyền theo lãnh thổ.

Điểm đáng chú ý nhất của nghị quyết là việc điều chỉnh phạm vi thẩm quyền theo lãnh thổ của các Tòa án đối với một số nhóm vụ việc có tính chất chuyên biệt như yêu cầu hủy phán quyết trọng tài, đăng ký phán quyết trọng tài vụ việc, phá sản, sở hữu trí tuệ, chuyển giao công nghệ và các tranh chấp kinh doanh, thương mại có yếu tố chuyên môn cao.

Theo quy định mới, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội sẽ có thẩm quyền theo lãnh thổ đối với 18 tỉnh, thành phố trong các vụ việc liên quan đến trọng tài; Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng phụ trách 7 tỉnh, thành phố; còn Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh phụ trách 9 tỉnh, thành phố. Song song với đó, các Tòa án nhân dân khu vực cũng được xác định lại phạm vi giải quyết đối với các vụ việc phá sản, sở hữu trí tuệ, chuyển giao công nghệ và một số tranh chấp đặc thù nhằm bảo đảm tính chuyên môn hóa.

Một thay đổi kỹ thuật nhưng rất đáng lưu ý là nghị quyết đã thay cụm từ “tỉnh Đồng Nai” bằng “thành phố Đồng Nai” trong phụ lục ban hành kèm theo Nghị quyết số 81/2025/UBTVQH15 để phù hợp với việc điều chỉnh đơn vị hành chính.

Việc điều chỉnh này không đơn thuần là thay đổi tên gọi hay địa giới quản lý mà sẽ tác động trực tiếp đến quyền khởi kiện, quyền yêu cầu Tòa án giải quyết vụ việc và việc xác định đúng Tòa án có thẩm quyền. Nếu nộp đơn không đúng nơi có thẩm quyền theo quy định mới, đương sự có thể phải sửa đổi, bổ sung hồ sơ hoặc chuyển đơn sang Tòa án khác, làm kéo dài thời gian giải quyết và ảnh hưởng đến quyền, lợi ích hợp pháp của mình.

Đối với doanh nghiệp, đặc biệt là các doanh nghiệp thường xuyên tham gia hoạt động thương mại, đầu tư, chuyển giao công nghệ hoặc giải quyết tranh chấp bằng trọng tài, việc cập nhật quy định mới là hết sức cần thiết. Luật sư khi tư vấn cũng cần rà soát kỹ phạm vi thẩm quyền theo lãnh thổ trước khi lựa chọn cơ quan có thẩm quyền giải quyết để tránh những sai sót về tố tụng.

Nghị quyết số 04/2026/UBTVQH16 có hiệu lực từ ngày 10/6/2026, đánh dấu bước tiếp theo trong quá trình hoàn thiện mô hình tổ chức Tòa án theo hướng tinh gọn, chuyên môn hóa và nâng cao hiệu quả giải quyết các vụ việc dân sự, kinh doanh thương mại, hành chính và trọng tài. Đối với người dân và doanh nghiệp, việc nắm rõ những thay đổi này sẽ giúp tiết kiệm thời gian, chi phí tố tụng và bảo đảm việc thực hiện quyền khởi kiện, quyền yêu cầu được đúng pháp luật ngay từ bước đầu.

CÔNG KHAI ĐIỂM THI KÈM NGÀY SINH, QUÊ QUÁN: MINH BẠCH HAY XÂM PHẠM DỮ LIỆU CÁ NHÂN?Mỗi mùa tuyển dụng, tuyển sinh hoặc t...
25/06/2026

CÔNG KHAI ĐIỂM THI KÈM NGÀY SINH, QUÊ QUÁN: MINH BẠCH HAY XÂM PHẠM DỮ LIỆU CÁ NHÂN?

Mỗi mùa tuyển dụng, tuyển sinh hoặc thi tuyển công chức, không khó để bắt gặp những bảng thông báo được đăng tải công khai trên website hoặc mạng xã hội của cơ quan, tổ chức. Trong đó ghi đầy đủ họ tên, ngày tháng năm sinh, quê quán, số báo danh, điểm thi, thậm chí cả kết quả trúng tuyển hay không.

Nhiều người cho rằng đây là việc làm bình thường để bảo đảm tính minh bạch. Nhưng dưới góc độ pháp lý, câu hỏi đặt ra là: công khai như vậy có xâm phạm quyền nhân thân và quyền đối với dữ liệu cá nhân hay không?

Theo Bộ luật Dân sự năm 2015, cá nhân có quyền đối với đời sống riêng tư, bí mật cá nhân và bí mật gia đình. Việc thu thập, lưu giữ, sử dụng, công khai thông tin cá nhân phải được thực hiện theo quy định của pháp luật và phải tôn trọng quyền của chủ thể thông tin.

Luật Dữ liệu năm 2025 cũng xác định họ tên, ngày tháng năm sinh, quê quán, kết quả học tập, kết quả thi, thông tin tuyển dụng… đều có thể là dữ liệu cá nhân nếu gắn với một cá nhân xác định hoặc có thể xác định được. Việc công bố các dữ liệu này phải có căn cứ pháp lý, đúng mục đích, đúng phạm vi và tuân thủ nguyên tắc xử lý dữ liệu.

Điều đó có nghĩa, không phải cứ cơ quan nhà nước hoặc tổ chức giáo dục là mặc nhiên được phép công khai toàn bộ thông tin của thí sinh.

Nếu pháp luật chuyên ngành quy định phải công bố danh sách trúng tuyển hoặc kết quả thi để bảo đảm công khai, minh bạch thì việc công bố cần giới hạn ở mức cần thiết. Ví dụ, chỉ công khai họ tên, số báo danh hoặc mã định danh thí sinh, thay vì đăng kèm đầy đủ ngày tháng năm sinh, quê quán hoặc các thông tin không cần thiết.

Trong thực tế, việc công khai quá nhiều thông tin có thể tạo điều kiện cho hành vi giả mạo hồ sơ, lừa đảo, đánh cắp danh tính hoặc khai thác dữ liệu cá nhân trái phép. Khi các dữ liệu này được các công cụ tìm kiếm lưu trữ, việc gỡ bỏ cũng không còn đơn giản.

Một vấn đề khác là kết quả thi cũng phản ánh năng lực, quá trình đánh giá của một cá nhân. Nếu bị công khai không đúng căn cứ hoặc vượt quá phạm vi cần thiết, thông tin này có thể ảnh hưởng đến danh dự, uy tín và quyền nhân thân của người dự thi, đặc biệt trong các kỳ tuyển dụng, sát hạch hoặc thi tuyển vào vị trí nghề nghiệp.

Tất nhiên, không phải mọi trường hợp công khai đều vi phạm pháp luật. Nếu việc công bố được luật chuyên ngành quy định rõ hoặc người dự thi đã được thông báo, đồng ý về phạm vi công khai thì đây có thể là căn cứ hợp pháp để xử lý dữ liệu.

Tuy nhiên, trong bối cảnh pháp luật về bảo vệ dữ liệu cá nhân ngày càng chặt chẽ, các cơ quan, tổ chức cần thay đổi cách thức công bố kết quả. Minh bạch không đồng nghĩa với việc công khai tất cả. Công khai đủ để bảo đảm tính khách quan là cần thiết, nhưng công khai vượt quá mức cần thiết lại có thể trở thành hành vi xâm phạm quyền đối với dữ liệu cá nhân và quyền nhân thân của chính những người mà cơ quan, tổ chức có trách nhiệm bảo vệ.

Bảo vệ dữ liệu cá nhân không làm giảm tính minh bạch của các kỳ thi. Ngược lại, đó là thước đo cho một nền quản trị hiện đại, tôn trọng quyền con người và quyền riêng tư trong kỷ nguyên số.

Nhiều người nghĩ xây dựng thương hiệu cá nhân là phải nổi tiếng.Tôi lại nghĩ khác.Thương hiệu cá nhân không phải là có b...
25/06/2026

Nhiều người nghĩ xây dựng thương hiệu cá nhân là phải nổi tiếng.

Tôi lại nghĩ khác.

Thương hiệu cá nhân không phải là có bao nhiêu người biết đến bạn, mà là khi nhắc đến tên bạn, người ta sẽ nhớ điều gì.

Một người có thể rất nổi tiếng nhưng không tạo được niềm tin.

Một người khác chỉ được biết đến trong một lĩnh vực nhỏ, nhưng mỗi khi có việc quan trọng, mọi người đều nghĩ đến họ đầu tiên.

Đó mới là giá trị của thương hiệu.

Thương hiệu cá nhân không được xây bằng những bức ảnh đẹp hay vài bài đăng viral.

Nó được xây từ cách bạn làm việc mỗi ngày, cách bạn giữ lời hứa, cách bạn đối xử với khách hàng và cách bạn giữ vững uy tín khi không có ai nhìn thấy.

Danh tiếng có thể đến rất nhanh.

Nhưng uy tín phải mất nhiều năm mới tạo dựng được.

Và chỉ cần một lần đánh đổi sự tử tế, mọi thứ có thể quay về con số không.

TÒA ÁN BUỘC MỞ ĐƯỜNG THOÁT NƯỚC QUA ĐẤT HÀNG XÓM: CÓ SỔ ĐỎ NHƯNG KHÔNG CÓ ĐƯỜNG NƯỚC VẪN ĐƯỢC PHÁP LUẬT BẢO VỆNhiều ngườ...
25/06/2026

TÒA ÁN BUỘC MỞ ĐƯỜNG THOÁT NƯỚC QUA ĐẤT HÀNG XÓM: CÓ SỔ ĐỎ NHƯNG KHÔNG CÓ ĐƯỜNG NƯỚC VẪN ĐƯỢC PHÁP LUẬT BẢO VỆ

Nhiều người cho rằng quyền sử dụng đất chỉ giới hạn ở việc được đi lại qua bất động sản liền kề. Tuy nhiên, một bản án phúc thẩm mới của TAND tỉnh Đồng Tháp đã khẳng định một nguyên tắc rất đáng chú ý: quyền được cấp, thoát nước cũng là quyền hợp pháp của chủ sử dụng đất và trong những trường hợp cần thiết, chủ đất liền kề phải dành một phần diện tích để bảo đảm quyền này.

Theo nội dung vụ án, nguyên đơn được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng hơn 2.352 m² đất trồng dừa. Thửa đất có đường giao thông công cộng tiếp giáp nhưng không có lối dẫn nước, thoát nước phục vụ sản xuất. Trước đây việc bơm và thoát nước được thực hiện theo hướng khác, nhưng sau đó tuyến này bị san lấp khiến toàn bộ khu đất rơi vào tình trạng không còn đường dẫn nước phục vụ canh tác.

Sau nhiều lần thương lượng không thành, chủ đất khởi kiện yêu cầu được mở một tuyến cấp, thoát nước rộng 0,3 m, dài hơn 38 m đi qua một phần diện tích 11,4 m² của thửa đất liền kề. Đồng thời, nguyên đơn cam kết đặt đường ống hoặc bọng ngầm sâu khoảng 1 mét dưới mặt đất để hạn chế tối đa ảnh hưởng đến việc sử dụng đất của hộ bên cạnh và chấp nhận hoàn trả giá trị quyền sử dụng phần đất bị sử dụng theo kết quả định giá.

Phía bị đơn không đồng ý. Họ cho rằng nếu mở đường nước theo vị trí nguyên đơn yêu cầu sẽ ảnh hưởng đến việc quản lý, sử dụng đất, đồng thời đề xuất phương án khác nằm ngoài hàng rào khu đất của mình.

Điểm đáng chú ý của vụ án là Hội đồng xét xử không chỉ xem xét quyền lợi của nguyên đơn mà còn tiến hành đánh giá thực địa, đo đạc hiện trạng, xem xét ý kiến của chính quyền địa phương và khả năng thi công của từng phương án.

UBND xã sau khi khảo sát thực tế xác nhận thửa đất của nguyên đơn không có lối thoát nước riêng, việc dẫn nước là nhu cầu phục vụ sản xuất nông nghiệp chính đáng và thống nhất đề xuất phương án dẫn nước xuyên qua tuyến đường bê tông hiện hữu để cấp, thoát nước cho thửa đất. Đây là căn cứ quan trọng được Tòa án xem xét khi giải quyết vụ án.

Hội đồng xét xử nhận định, Điều 252 Bộ luật Dân sự năm 2015 quy định rõ: khi do vị trí tự nhiên của bất động sản mà việc cấp, thoát nước buộc phải đi qua bất động sản khác thì chủ sở hữu bất động sản có nước chảy qua phải dành một lối cấp, thoát nước thích hợp; người sử dụng lối cấp, thoát nước phải hạn chế đến mức thấp nhất thiệt hại cho bất động sản chịu hưởng quyền và phải bồi thường nếu gây thiệt hại.

Trong vụ án này, tuyến cấp, thoát nước chỉ chiếm diện tích 11,4 m², được lắp đặt ngầm dưới đất nên gần như không ảnh hưởng đến việc canh tác và thu hoạch dừa của hộ liền kề. Ngược lại, nếu không có tuyến nước này thì thửa đất của nguyên đơn sẽ không bảo đảm điều kiện sản xuất nông nghiệp.

Từ đó, Tòa án quyết định buộc các bị đơn phải mở đường cấp, thoát nước theo vị trí đã được đo đạc, đồng thời buộc nguyên đơn thanh toán giá trị quyền sử dụng phần đất bị sử dụng cùng chi phí di dời hàng rào với tổng số tiền hơn 7,12 triệu đồng.

Bản án mang ý nghĩa thực tiễn rất lớn đối với các tranh chấp nông thôn. Quyền đối với bất động sản liền kề không chỉ là quyền mở lối đi mà còn bao gồm quyền cấp nước, thoát nước, mắc đường dây điện, đường ống… khi bất động sản bị hạn chế bởi vị trí tự nhiên. Tuy nhiên, quyền này không phải là “lấy không” đất của người khác mà phải đáp ứng đồng thời ba nguyên tắc: thật sự cần thiết, lựa chọn phương án ít ảnh hưởng nhất và bồi thường thỏa đáng cho chủ sử dụng đất chịu hưởng quyền.

Thông điệp từ bản án cũng là lời nhắc nhở rằng quyền sở hữu đất không phải là quyền tuyệt đối để ngăn cản mọi nhu cầu hợp pháp của bất động sản liền kề. Trong nhiều trường hợp, việc chia sẻ một phần rất nhỏ quyền sử dụng đất theo quy định của Bộ luật Dân sự chính là cách cân bằng lợi ích giữa các chủ sử dụng đất và bảo đảm hiệu quả khai thác tài nguyên đất đai.

BÁO CÁO TÀI CHÍNH CÓ THỂ “CỨU” THỜI HIỆU KHỞI KIỆN: PHÁN QUYẾT ĐÁNG CHÚ Ý TỪ TÒA PHÚC THẨM  Trong các tranh chấp mua bán...
24/06/2026

BÁO CÁO TÀI CHÍNH CÓ THỂ “CỨU” THỜI HIỆU KHỞI KIỆN: PHÁN QUYẾT ĐÁNG CHÚ Ý TỪ TÒA PHÚC THẨM

Trong các tranh chấp mua bán hàng hóa, thời hiệu khởi kiện luôn là “lá chắn” mà bên nợ thường sử dụng để yêu cầu Tòa án bác đơn của bên bán. Tuy nhiên, một bản án phúc thẩm vừa được ban hành đã mở ra góc nhìn đáng chú ý: Báo cáo tài chính của chính doanh nghiệp có thể trở thành chứng cứ xác định lại thời điểm phát sinh quyền khởi kiện, từ đó làm thay đổi cách tính thời hiệu.

Vụ án xuất phát từ quan hệ mua bán hàng hóa giữa hai doanh nghiệp có yếu tố nước ngoài. Bị đơn cho rằng nghĩa vụ thanh toán đã phát sinh từ các năm 2020 - 2021 nên khi nguyên đơn khởi kiện vào cuối năm 2023 thì thời hiệu 2 năm theo Luật Thương mại đã hết. Nếu lập luận này được chấp nhận, toàn bộ yêu cầu khởi kiện sẽ bị bác mà không cần xem xét nội dung tranh chấp.

Tuy nhiên, Hội đồng xét xử phúc thẩm không chỉ nhìn vào ngày giao hàng hay ngày phát hành hóa đơn. Thay vào đó, Tòa án đánh giá toàn bộ diễn biến thực hiện hợp đồng và đặc biệt chú ý đến Báo cáo tài chính năm 2021 của chính bị đơn. Trong báo cáo này, doanh nghiệp vẫn ghi nhận khoản tiền hơn 11,85 tỷ đồng là khoản phải trả đối với nguyên đơn, đồng nghĩa với việc doanh nghiệp vẫn đang thừa nhận sự tồn tại của nghĩa vụ thanh toán.

Không dừng lại ở đó, ngày 23/11/2023, kế toán của bị đơn tiếp tục gửi email xác nhận số tiền còn nợ hơn 514.803 USD và đề nghị đối chiếu công nợ. Theo Hội đồng xét xử, đây là chứng cứ cho thấy nghĩa vụ vẫn được các bên thừa nhận và chưa phát sinh tranh chấp về việc có hay không có khoản nợ. Chỉ khi sau thời điểm xác nhận này bị đơn vẫn không thanh toán thì quyền khởi kiện của nguyên đơn mới thực sự bị xâm phạm. Vì vậy, việc nguyên đơn khởi kiện cuối năm 2023 vẫn nằm trong thời hiệu luật định.

Điểm đáng chú ý của bản án không nằm ở việc Báo cáo tài chính tự thân làm “khởi động lại” thời hiệu, mà ở cách Hội đồng xét xử sử dụng tài liệu này như một chứng cứ thể hiện việc bên nợ tiếp tục ghi nhận khoản công nợ trong hệ thống kế toán của mình. Khi kết hợp với email đối chiếu công nợ, chứng từ giao hàng, hóa đơn và hồ sơ hải quan, Báo cáo tài chính trở thành mắt xích quan trọng để xác định thời điểm quyền và lợi ích hợp pháp của bên bán thực sự bị xâm phạm, thay vì máy móc tính từ ngày giao hàng.

Đây là một thông điệp rất đáng lưu ý đối với cộng đồng doanh nghiệp. Nhiều doanh nghiệp cho rằng chỉ cần “để thời gian trôi qua” là sẽ hết thời hiệu khởi kiện. Nhưng thực tế, nếu trong Báo cáo tài chính vẫn ghi nhận khoản phải trả, vẫn đối chiếu công nợ, vẫn có email xác nhận nghĩa vụ thì chính các tài liệu nội bộ đó có thể trở thành căn cứ để Tòa án xác định rằng nghĩa vụ vẫn đang được thừa nhận và thời hiệu chưa kết thúc.

Bản án cũng nhắc nhở doanh nghiệp một nguyên tắc quan trọng: Báo cáo tài chính không chỉ phục vụ cơ quan thuế hay cổ đông, mà trong nhiều trường hợp còn trở thành chứng cứ có giá trị đặc biệt trước Tòa án. Một con số được ghi nhận trong Báo cáo tài chính có thể quyết định việc doanh nghiệp còn hay mất cơ hội viện dẫn thời hiệu để bảo vệ mình.

Đưa hối lộ bằng tiền, Tòa lại tịch thu luôn chiếc Toyota Camry: VKSND Tối cao yêu cầu rút kinh nghiệm toàn ngànhMột ngườ...
24/06/2026

Đưa hối lộ bằng tiền, Tòa lại tịch thu luôn chiếc Toyota Camry: VKSND Tối cao yêu cầu rút kinh nghiệm toàn ngành

Một người mang tiền đi đưa hối lộ. Hành vi phạm tội đã rõ. Nhưng chiếc xe ô tô dùng để chở người đó đến điểm hẹn có phải là “phương tiện phạm tội” để bị tịch thu sung công quỹ Nhà nước hay không?

Đây chính là vấn đề pháp lý đáng chú ý được Viện kiểm sát nhân dân tối cao nêu ra trong Thông báo số 128/TB-VKSTC ngày 20/5/2026 về việc rút kinh nghiệm vụ án hình sự đã được xét xử theo thủ tục giám đốc thẩm liên quan đến vụ án đưa hối lộ, nhận hối lộ xảy ra tại tỉnh Đồng Nai.

Theo hồ sơ vụ án, ông Trần Minh Hùng, nguyên Hiệu trưởng Trường Đại học Đồng Nai, cùng các đồng phạm đã tìm cách tác động đến hoạt động giám định tư pháp nhằm che giấu các sai phạm tài chính đang bị cơ quan điều tra xác minh. Để đạt được mục đích này, nhóm bị cáo đã đưa tiền cho một giám định viên tư pháp để có kết luận giám định theo hướng có lợi.

Tòa án cấp sơ thẩm xác định hành vi đưa hối lộ đã được chứng minh và tuyên phạt ông Hùng 9 tháng tù. Tuy nhiên, ngoài hình phạt chính, Tòa án còn áp dụng biện pháp tư pháp tịch thu sung công quỹ Nhà nước một chiếc Toyota Camry đứng tên ông Hùng vì cho rằng đây là phương tiện liên quan đến việc phạm tội.

Sau đó, Tòa án cấp phúc thẩm giữ nguyên quyết định này.

Điều đáng nói là số tiền đưa hối lộ trong vụ án chỉ là 39 triệu đồng, trong khi chiếc Toyota Camry bị tịch thu có giá trị lớn hơn rất nhiều lần. Chính quyết định xử lý tài sản này đã trở thành nội dung bị Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm.

Theo nhận định của Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao được Viện kiểm sát nhân dân tối cao dẫn lại trong thông báo rút kinh nghiệm, chiếc Toyota Camry chỉ được ông Hùng sử dụng làm phương tiện di chuyển đến địa điểm gặp người nhận hối lộ.

Chiếc xe không phải là công cụ trực tiếp dùng để thực hiện hành vi đưa hối lộ. Nó cũng không phải phương tiện chứa đựng, cất giấu, vận chuyển vật chứng mang tính quyết định đối với việc thực hiện tội phạm. Quan trọng hơn, giữa chiếc xe và hành vi đưa hối lộ không tồn tại mối quan hệ nhân quả trực tiếp.

Nói cách khác, nếu không có chiếc xe này thì hành vi đưa hối lộ vẫn hoàn toàn có thể được thực hiện bằng bất kỳ phương tiện di chuyển nào khác.

Từ đó, Hội đồng Thẩm phán kết luận không có căn cứ xác định Toyota Camry là phương tiện phạm tội theo Điều 47 Bộ luật Hình sự. Việc Tòa án cấp sơ thẩm quyết định tịch thu chiếc xe và Tòa án cấp phúc thẩm tiếp tục giữ nguyên quyết định này là áp dụng pháp luật chưa chính xác.

Kháng nghị giám đốc thẩm đã được chấp nhận. Phần quyết định liên quan đến việc tịch thu chiếc xe bị hủy để xét xử lại theo đúng quy định pháp luật.

Vụ việc không chỉ dừng lại ở giá trị của một chiếc ô tô. Điều đáng chú ý hơn là thông điệp pháp lý được Viện kiểm sát nhân dân tối cao nhấn mạnh đối với hoạt động xét xử và kiểm sát xét xử.

Trong thực tiễn, không ít vụ án hình sự xuất hiện xu hướng mở rộng phạm vi xử lý tài sản với mục tiêu triệt để hóa hậu quả của tội phạm. Tuy nhiên, pháp luật hình sự không cho phép tịch thu mọi tài sản có liên quan về mặt hình thức đến người phạm tội.

Một tài sản chỉ có thể bị tịch thu khi thuộc trường hợp luật định như công cụ, phương tiện trực tiếp dùng vào việc phạm tội, vật cấm lưu hành hoặc tài sản do phạm tội mà có.

Nếu chỉ vì người phạm tội sử dụng tài sản đó để di chuyển, liên lạc hoặc phục vụ sinh hoạt thông thường mà xem là phương tiện phạm tội thì phạm vi áp dụng biện pháp tư pháp sẽ bị mở rộng quá mức, ảnh hưởng trực tiếp đến quyền sở hữu hợp pháp của công dân.

Thông báo số 128/TB-VKSTC vì vậy không đơn thuần là văn bản rút kinh nghiệm nghiệp vụ. Đây còn là lời nhắc nhở quan trọng về nguyên tắc xử lý tài sản trong tố tụng hình sự: phải phân định rõ giữa tài sản của người phạm tội và tài sản thực sự là công cụ, phương tiện phạm tội.

Address

125/10 Nguyễn Văn Thương, Phường 25, Bình Thạnh, TPHCM
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ls Đặng Thị Thuý Huyền posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Ls Đặng Thị Thuý Huyền:

Share