22/12/2025
...Tôi rời quán Kim Sơn khi nắng đã nghiêng hẳn về phía bên kia đường. Những hàng me già đứng im, không còn rơi lá như lúc tôi đến, như thể cả con đường cũng vừa nghe xong câu chuyện của chúng tôi và chọn cách im lặng. Tôi không quay đầu lại. Không phải vì sợ nhìn thấy nàng lần cuối, mà vì tôi biết, nếu quay lại, tôi sẽ không đủ can đảm để để nàng đi.
Saigon buổi chiều bỗng trở nên rộng đến lạ. Tiếng xe cộ, tiếng rao hàng, tiếng cười nói… tất cả hòa vào nhau, nhưng trong tôi chỉ còn một khoảng trống mênh mang. Tôi bước đi như kẻ không đích đến, lòng bàn tay vẫn còn vương hơi ấm của chiếc ly cà phê nàng vừa đặt xuống bàn. Vị đắng ấy, giờ nghĩ lại, hóa ra không phải của cà phê.
Những ngày sau đó, tôi lao vào công việc như một cách trốn chạy. Đơn vị liên tục nhận lệnh điều động, hết Long Khánh rồi lại về Biên Hòa. Đêm xuống, tôi nằm trên giường bố trí dã chiến, mắt nhìn lên trần nhà tạm bợ, tai lắng nghe tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua hàng cây. Trong những khoảng lặng hiếm hoi ấy, hình ảnh Mỹ Lệ lại hiện về, rõ ràng đến mức tôi có thể nghe thấy giọng nàng gọi tên tôi, rất khẽ, như sợ đánh thức một giấc mơ đang ngủ vùi.
Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi: nếu ngày hôm đó tôi níu nàng lại, nếu tôi nói một điều gì đó mạnh mẽ hơn, liệu mọi thứ có khác đi không? Nhưng chiến tranh không cho người ta cơ hội để sửa sai. Nó chỉ cho ta lựa chọn… và hậu quả của lựa chọn ấy.
Cuối tháng tám, khi nghe Hùng kể về chuyến tàu, về trực thăng, về đại dương mênh mông và cái khoảnh khắc đặt chân lên đất Mỹ, tôi im lặng rất lâu. Trong đầu tôi, không phải là hình ảnh nàng giữa biển trời xa lạ, mà là Mỹ Lệ của buổi sáng hôm ấy – ngồi trước mặt tôi, đôi tay đặt lên ly cà phê, ánh mắt buồn nhưng kiên quyết. Nàng đã đi, mang theo cả phần thanh xuân mà tôi chưa kịp giữ lại cho riêng mình.
Những năm sau đó, đời tôi trôi theo những ngã rẽ mà chính tôi cũng không ngờ tới. Có lúc tưởng chừng mọi thứ đã chấm dứt, có lúc lại như vừa bắt đầu. Tôi vẫn sống, vẫn đi qua tháng tư, tháng tám, vẫn nghe mùi cà phê mỗi sáng và đôi khi, trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi lại thấy mình ngồi ở quán Kim Sơn năm nào, trước mặt là một ly “Filtre à Café” đang nguội dần.
Gần nửa đời người trôi qua, tôi mới hiểu ra rằng: có những cuộc chia tay không phải để quên, mà để nhớ. Nhớ như một cách nhắc mình rằng đã từng yêu, từng hy vọng, từng tin vào những điều rất mong manh giữa một thời buổi đầy biến động.
Và nếu có ai đó hỏi tôi về mối tình đầu ấy, tôi sẽ chỉ mỉm cười. Bởi có những câu chuyện, dù không còn tiếp diễn, vẫn âm thầm sống tiếp trong ta, như vị đắng còn sót lại nơi đáy ly cà phê… không ngọt, nhưng không thể thiếu!
---- Còn tiếp----