Cho Thuê Căn Hộ Home City ở 177 Trung Kính

Cho Thuê Căn Hộ Home City ở 177 Trung Kính Công ty TNHH Mirae Ep là công ty chuyên về lĩnh vực bất động sản cho thuê, mua bán uy tín tại Hà Nội.

Được thành lập từ ngày 6 tháng 11 năm 2016, sà

08/05/2026

Nữ chính cứu rỗi nam chính lại thất bại rồi.

Một lần nữa mở mắt ra, tôi thấy mình đã quay về năm lớp 12.

Là một nhân vật quần chúng giáp-ất-bính-đinh, lòng tôi tràn đầy oán khí ngút trời.

Lúc đi ngang qua chỗ nam chính, tôi vung tay vả thẳng vào mặt hắn một cái cháy má.

"Cái bộ dạng ch///ết trôi này là sao hả! Tương lai cậu có tiền, có quyền, lại có cả cô vợ xinh đẹp hết lòng yêu thương, có gì mà phải tìm ch///ết!"

"Tôi đã thi đại học chín mươi chín lần rồi đấy! Lần nào cũng vừa mới bò được từ mức lương ba triệu lên hơn chục triệu là lại bị cậu kéo cổ về cái năm lớp 12 này! Đời cậu có bi thảm bằng tôi không hả!"
Chàng trai trong bộ đồng phục xanh trắng ấy nheo mắt, nhìn tôi đầy âm trầm.

Đúng lúc này, trước mắt tôi hiện ra một dòng bình luận thét chói tai:
"Toi rồi! Cô vừa vả mặt một tên phản diện thâm độc, có thù tất báo đấy!"..
Tác giả: Nam Ngư
Dịch: -rqz-
----------------------------------
4

Nữ chính đã ở đây thì chắc chắn nam chính cũng không thể thiếu mặt.

Quả nhiên, tôi nhìn thấy Tống Trình trong bộ đồng phục trắng giữa đội bóng.

Đồng thời, tôi cũng bắt gặp Giang Mục – người đang đeo chiếc băng đô thể thao màu đen, ánh mắt sắc lẹm đầy khí chất áp đảo.

Giang Mục cũng nhìn thấy tôi, hắn lườm tôi một cái đầy hung dữ.

[Ai mà hiểu được chứ, Giang Mục nãy giờ cứ ngóng con gái nhà người ta mãi, thỉnh thoảng lại liếc về phía khán đài xem người ta đến chưa.]

[Cái miệng thì bảo người ta tránh xa ra, đến lúc người ta tránh thật thì lòng lại khó chịu, chậc chậc chậc, đúng là đồ "cún con" khẩu xà tâm phật.]

[Nhắc mới nhớ, trận bóng hôm nay chính là khởi đầu cho mối thâm thù giữa phản diện và nam chính, gieo xuống hạt giống đối đầu gay gắt sau này.]

[Nữ chính cứu rỗi nam chính thất bại, cũng là vì tên phản diện này đấy.]

Tôi nhớ ra rồi.

Trong cốt truyện, trận đấu này Tống Trình thắng.

Giang Mục không chỉ thua cuộc mà còn bị gãy xương tay trong lúc đôi bên xảy ra mâu thuẫn dẫn đến đánh nhau, mà kẻ gián tiếp gây ra vết thương đó là Tống Trình.

Một kẻ có thù tất báo như Giang Mục, vừa mất mặt vừa bị thương, từ đó đem lòng căm hận Tống Trình.

Về sau, hắn liên tục ngáng đường nam chính ở khắp mọi nơi.

Lần trả thù đầu tiên chính là hại Tống Trình lỡ mất kỳ thi đại học.

Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.

Nhưng mà, tại sao dòng bình luận lại nói nữ chính cứu rỗi thất bại là vì Giang Mục?

Có thể nói cụ thể hơn chút không hả!

Nói một nửa thế này đúng là làm người ta ngứa ngáy hết cả gan ruột mà.

5

Giờ nghỉ giữa hiệp, Giang Mục đi thẳng về phía tôi.

Hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ đưa bàn tay ra trước mặt tôi.

Tôi ngơ ngác một chút: "Cái gì cơ?"

Lông mày Giang Mục nhíu chặt, áp suất xung quanh giảm xuống đột ngột.

Tôi im lặng nâng tay lên, ngập ngừng nắm lấy lòng bàn tay hắn.

Giang Mục sững sờ trong thoáng chốc, rồi sau đó hất tay tôi ra.

Tôi bắt đầu nổi cáu: "Cậu ý gì đây?"

"Cậu không nói thì sao tôi biết được, tôi đâu có biết đọc tâm thuật!"

Giang Mục lạnh lùng thốt ra một chữ: "Nước?"

Tôi chỉ tay vào cả thùng nước khoáng đặt ở bên cạnh: "Đó, chẳng phải có sẵn kia sao?"

Giang Mục nhìn chằm chằm tôi: "Không phải cô nói sẽ mua nước cho tôi à?"

Thôi xong.

Tôi chưa mua.

Quên béng mất rồi.

Tôi nhanh trí bịa ra một lời nói dối: "Tôi quên mang tiền ra ngoài rồi."

Ánh mắt Giang Mục rơi thẳng xuống chiếc điện thoại tôi đang cầm.

Tôi tiếp tục bịa tiếp: "Trong điện thoại cũng không có tiền, tiêu hết sạch rồi."

"Không lừa cậu đâu, tôi còn chẳng có tiền đi xe buýt, phải đạp xe đạp đến đây này."

Chẳng biết có phải Giang Mục bị tôi làm cho tức đến bật cười hay không, hắn phát ra một tiếng "Hừ" đầy vẻ mỉa mai.

Tôi cũng chẳng thèm để ý: "Ngại quá nha, để cậu phải thấy cái cảnh nghèo nàn này."

Một chai nước cũng hai ba tệ đấy chứ đùa.

Tôi có phải thật lòng thích hắn đâu, tiền cũng đâu có nhiều, mắc mớ gì phải tiêu cho hắn.

Tôi dùng giọng điệu đùa giỡn nói thêm: "Hay là... cậu chuyển cho tôi ít tiền đi?"

Tôi vẫy vẫy cái điện thoại trước mặt hắn.

Giang Mục nhìn tôi một hồi, rồi đi đến chỗ ba lô của mình lấy điện thoại ra.

Khi quay lại, hắn trưng ra cái mã QR trên màn hình.

Tôi liếc hắn một cái, không ngờ hắn lại dễ nói chuyện đến vậy.

Vừa mới kết bạn xong, Giang Mục trực tiếp chuyển cho tôi mười nghìn tệ!

Tôi đếm đi đếm lại mấy con số không, mắt sáng rỡ lên như đèn pha.

Tôi hỏi lại cho chắc ăn: "Cậu chuyển cho tôi nhiều tiền thế này là tự nguyện tặng đúng không?"

"Nói nhảm, có chút tiền này mà cô đã vui thế rồi à? Tôi trong tương lai thiếu tiền cô tiêu hay sao mà nhìn cô như cái đồ nghèo hèn chưa thấy sự đời thế kia."

Thôi bỏ đi.

Hắn cho nhiều tiền, tôi không chấp.

Tôi hớn hở chạy đi lấy một chai nước trong thùng đưa cho Giang Mục.

Mặt Giang Mục đen lại: "Cô qua loa với tôi thế này à?"

"Bên ngoài nóng lắm, tôi đi đi về về mất thời gian lắm. Hơn nữa tôi không muốn bỏ lỡ cảnh cậu chơi bóng, cậu đánh bóng trông ngầu cực kỳ luôn!"

Tôi vặn nắp chai ra sẵn: "Cậu nhìn xem, cái này tính là chính tay tôi đưa cho cậu rồi nhé."

Nhìn thấy gương mặt tươi cười của tôi, Giang Mục hừ một tiếng kiêu ngạo rồi nhận lấy chai nước, uống vài ngụm.

Tôi rất "chu đáo" lấy khăn giấy đưa cho hắn.

Hắn rút cái khăn lông đang quàng trên cổ xuống, từ chối: "Không cần."

Không cần thì thôi, tôi càng đỡ tốn mấy tờ giấy.

Nếu không phải nể mặt mười nghìn tệ kia, tôi còn lâu mới đưa nhé.

Tôi cúi đầu nhìn số dư trong tài khoản, cười đến híp cả mắt.

Có tiền đúng là thích thật đấy.

Khi tôi ngẩng lên với nụ cười thỏa mãn, tôi bắt gặp Giang Mục đang dùng một ánh mắt rất kỳ lạ nhìn mình.

Hắn đưa chai nước uống dở cho tôi, ra hiệu bảo tôi giữ hộ.

"Chẳng phải chỉ là muốn có phương thức liên lạc của tôi thôi sao."

"Không cần phải quanh co lòng vòng, phí hết tâm tư như thế."

"Thủ đoạn quá non nớt."

Tôi: ???

6
Trận đấu hiệp hai diễn ra vô cùng gay gắt.

Đội của Giang Mục quả nhiên đã thua.

Hắn sa sầm mặt mày, tâm trạng cực kỳ tệ hại.

Ngay lúc này, một nam sinh bên đội đối thủ lộ liễu giơ ngón tay thối về phía đội của Giang Mục đầy vẻ khiêu khích.

Hắn ta còn buông lời nhục mạ, khiến ngọn lửa chiến tranh bùng nổ ngay tức khắc.

[Đến rồi, đến rồi! Trong trận hỗn chiến này, Giang Mục bị Tống Trình đẩy ngã khi đang cố can ngăn, sau đó tay bị người ta giẫm gãy xương.]

[Nếu có thể thay đổi cảnh này, Giang Mục sẽ không ôm hận Tống Trình, tương lai cũng sẽ không nhúng tay vào khiến nữ chính cứu rỗi thất bại.]

[Con gái ơi, mau nghĩ cách đi!]

Tôi thì có cách gì được chứ?

Tay chân thì khẳng khiu, đánh nhau sao lại ai!

[Tấn công vật lý! Dùng tiếng thét để cắt ngang!]

[Tuy hơi mất mặt chút nhưng mà hiệu quả cực kỳ!]

[Đợi đến lúc tất cả mọi người đờ đẫn ra thì xông xuống kéo Giang Mục đi, rời sân một cách thật "ngầu" vào.]

Chẳng lẽ không còn cách nào giữ thể diện hơn chút sao?

Nhìn dòng bình luận mà tôi do dự mất ba giây, sau đó quyết định "đâm lao thì phải theo lao".

Đột nhiên, tôi bùng nổ bằng một tiếng hét xuyên thủng cả nhà thi đấu bóng rổ.

Tất cả mọi người đều khựng lại, đồng loạt nhìn về phía tôi.

Mặt tôi nóng bừng như lửa đốt.

Cả đời này chưa bao giờ thấy xấu hổ đến thế.

Chớp lấy lúc các cầu thủ trên sân còn đang ngơ ngác, tôi phi xuống sân, nắm chặt lấy tay Giang Mục kéo hắn ra khỏi đám đông, rời xa trung tâm của chiến sự.

Tôi nắm chắc tay Giang Mục, ra sức kéo hắn đi.

Hắn có vẻ không hợp tác lắm, cứ lững thững đi phía sau, tôi sốt ruột mắng:
"Cậu đi nhanh lên chút được không hả!"

"Cứ lề mề lề mề mãi."

Lúc này là phải rời khỏi hiện trường thật xa mới tránh được sự cố xảy ra.

Ánh mắt Giang Mục cứ dán chặt vào đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của chúng tôi.

Nghe thấy lời tôi, hắn bình thản hỏi: "Cô đang làm cái gì thế?"

Tôi bực dọc đáp: "Tôi sợ cậu bị thương chứ sao!"

"Ghét nhất là mấy tên con trai các người, lúc nào cũng đầy máu bạo lực, hở chút là đánh nhau."

Tôi thuận tay xách luôn cái túi của Giang Mục, dắt hắn đi thẳng ra lối thoát hiểm trước bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào.

7

Thay đổi được tình tiết Giang Mục và Tống Trình kết oán, tâm trạng tôi tốt hẳn lên.

Bên ngoài trời nóng, tôi chỉ muốn rời đi thật nhanh.

Đang lúc dắt xe đạp chuẩn bị chào tạm biệt Giang Mục thì hắn ta vung đôi chân dài, ngồi chễm chệ lên yên sau xe tôi.

Tôi cau mày: "Cậu làm cái gì đấy?"

Hắn thản nhiên đáp: "Chở tôi đi."

Hả?

Tôi nhìn hắn đầy vẻ không thể tin nổi.

"Cậu không có vấn đề gì chứ? Tôi chở cậu á?"

"Có vấn đề gì sao?"

"Vấn đề lớn luôn ấy chứ! Cậu nặng bao nhiêu cậu không tự biết à?!"

Tôi lườm Giang Mục cháy mắt: "Có chở thì cũng phải là cậu chở tôi chứ!"

Hắn bỗng nhiên mỉm cười một cái, bảo: "Được."

Nụ cười ấy khiến tim tôi lỗi nhịp mất một giây.

Sao trên đời lại có người cười lên vừa đẹp trai vừa xinh đẹp đến thế nhỉ?

Đúng là tạo hóa thiên vị mà.

[Con gái ơi, hay là thuận nước đẩy thuyền, cua luôn Giang Mục đi.]

[Đúng đó, đúng đó, ở bên cạnh trông chừng phản diện, ngăn hắn trở thành kẻ thù của nam chính thì nữ chính sẽ không cứu rỗi thất bại nữa.]

[Nhìn đi, Giang Mục vừa đẹp trai vừa giàu lại còn thông minh, chẳng thiệt đi đâu mà lần!]

Lời của dòng bình luận nghe cũng có lý đấy.

Thế nhưng, tương lai Giang Mục dấn thân vào giới xã hội đen mà.

Tôi không thèm hắn đâu.

Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

[Bạn có thể thay đổi hắn mà! Hướng hắn đi theo con đường đầy năng lượng tích cực đi!]

[Thật đấy, thật đấy, con gái cân nhắc chút đi! Điều kiện của Giang Mục tốt cực kỳ! Với cả hắn "mạnh" lắm! Đời sống vợ chồng của hai người sau này viên mãn lắm đó! (002)]

Mặt tôi lại đỏ lên.

Chẳng phân biệt được là do gió mùa hè oi bức, hay là do mặt tôi đang nóng nữa.

Giang Mục đạp xe chở tôi rẽ vào một con đường rợp bóng cây.

Gió đổi hướng, thổi tới từ phía trước làm bộ đồ bóng rổ rộng thùng thình của Giang Mục phồng lên.

Lớp vải thỉnh thoảng lại chạm khẽ vào mặt tôi.

Vì không thể chịu nổi mùi mồ hôi trên áo Giang Mục, tôi đành phải đưa tay ra nắm chặt lấy vạt áo hai bên hông hắn.

Giang Mục bỗng nhiên bóp phanh xe.

"Sao thế..."

Lời chưa kịp dứt đã bị hành động của Giang Mục chặn lại.

Hắn nắm lấy cổ tay tôi, trực tiếp đặt tay tôi lên eo mình.

Giọng nói của chàng thiếu niên nương theo gió lướt qua tai tôi: "Không cần phải thử lòng, tôi đang vui, cho phép cô ôm đấy."

Tôi không kịp đề phòng, va sầm vào lưng Giang Mục.

Nhiệt độ cơ thể của hắn xuyên qua lớp áo, nóng hổi như muốn làm bỏng cả cánh tay tôi.

Chiếc xe đạp lăn bánh qua những đốm nắng vỡ vụn trên mặt đất, gió thổi làm rối tung mái tóc, và rối loạn cả nhịp tim tôi.

8

Tôi quyết định rồi.

Tôi sẽ chinh phục Giang Mục.

Dòng bình luận đã khuyên giải tôi rất lâu, nhưng chỉ cần một câu cuối cùng: "Chẳng lẽ bạn còn muốn lặp lại năm lớp 12 nữa sao?" đã lập tức thuyết phục được tôi hoàn toàn.

Sau khi hạ quyết tâm, tôi chọn kỳ thi đại học làm điểm đột phá.

Theo cốt truyện trong sách, Giang Mục sau khi thi đại học xong sẽ ra nước ngoài.

Ở đó, hắn bắt đầu bước chân vào con đường hắc đạo.

Tôi phải khiến hắn ở lại trong nước học đại học mới được.

Trước tiên, phải khiến hắn thích tôi thì lời nói của tôi mới có trọng lượng.

Nhờ sự trợ giúp của dòng bình luận, tôi nắm rõ sở thích của Giang Mục như lòng bàn tay.

Ngày nào tôi cũng mang đồ ăn vặt đến tiếp tế cho hắn.

Sữa Wahaha là món cố định, mỗi ngày một chai.

Tiền mua đồ đều trừ vào số mười nghìn tệ mà hắn đưa.

Dù vậy, tôi vẫn thấy đau lòng xót ruột vô cùng.

Tôi thường chọn lúc trước tiết tự học cuối cùng buổi chiều để mang đồ ăn đến.

Tầm đó người ta dễ đói, dễ thèm ăn vặt nhất.

Sau một tuần "nuôi ăn", tôi quyết định tiến thêm bước nữa.

Giang Mục học rất giỏi.

Tôi mượn cớ đó để nhờ hắn phụ đạo cho mình.

Tôi ôm sách sang tìm hắn hỏi bài, kết quả hắn lại chẳng buồn đếm xỉa gì đến tôi.

Hắn khẽ nhướng mi, lười biếng đáp: "Không rảnh."

Nhìn trò chơi đang chạy trên điện thoại của hắn, tôi cạn lời: "Được thôi, thế tôi đi tìm người khác."

Tức giận, tôi cầm lấy chai Wahaha vừa đặt lên bàn hắn mang về, trước mặt hắn cắm ống hút vào uống ngon lành.

Đồ ăn vặt cũng thu hồi hết, nhét vào túi áo mình.

Vừa xoay người định đi thì bị Giang Mục nắm tay giữ lại.

Hắn thọc tay vào túi áo đồng phục của tôi, lấy hết đồ ăn vặt ra.

Đôi mắt nhìn chằm chằm vào chai Wahaha trên tay tôi, bảo: "Đó là đồ của tôi."

Tôi nhả ống hút ra: "Chưa uống hết, cậu thích thì cứ cầm lấy."

Giang Mục lộ vẻ chán ghét: "Ai thèm uống đồ cô đã động vào, ghê tởm."

Tôi cười, cố ý chọc tức hắn: "Thế này đã thấy ghê rồi á, tương lai cậu còn nuốt cả nước miếng của tôi cơ mà."

Biểu cảm của Giang Mục cứng đờ.

Hắn thẹn quá hóa giận: "Khương Ninh!"

Tôi không mang đồ ăn vặt sang cho Giang Mục nữa.

Dòng bình luận bảo đây gọi là "lạt mềm buộc chặt".

Suốt ba ngày liền tôi không tìm hắn.

Ngay ngày đầu tiên hắn đã nhắn tin cho tôi: [Đồ ăn vặt của tôi đâu?]

Tôi không trả lời.

Hắn cũng không hỏi thêm.

Mỗi lần giờ ra chơi đi vệ sinh ngang qua lớp Giang Mục, tôi đều vô thức tìm kiếm bóng dáng hắn.

Xuyên qua khung cửa sổ và đám đông, mấy lần chúng tôi chạm mắt nhau.

Ánh mắt hắn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững.
Đôi khi tôi nảy sinh một ảo giác.

Hình như, chúng tôi đã từng nhìn nhau qua khung cảnh này vô số lần rồi.

Lớp học, sách vở, bảng đen, đồng phục, bậu cửa sổ màu xanh...

9

Những "điểm neo" ký ức này vô cùng rõ nét.

Nhưng tôi ở ngoài hành lang và Giang Mục ở trong lớp lại xa xôi đến lạ thường, như hai đường thẳng song song vậy.

Cái khả năng vĩnh viễn chẳng thể giao nhau ấy khiến lòng tôi dâng lên một nỗi buồn không rõ căn nguyên.

[Con gái ơi đừng thẩn thờ nữa, Giang Mục đến kìa!]

[Mau theo kế hoạch mà khích tướng hắn đi, hắn chắc chắn cắn câu.]

Tôi hoàn hồn, vội vàng rút một tờ đề ra nhờ nam sinh bàn trên giảng bài giúp.

Giang Mục đi ngang qua lớp tôi, lập tức bắt gặp cảnh tôi và cậu bạn bàn trên ngồi sát sạt bên nhau.

Tôi giả vờ chăm chú nghe giảng, nhưng thực chất khóe mắt luôn chú ý đến Giang Mục.

Sau khi giảng xong bài, tôi lấy đồ ăn vặt ra cảm ơn.

Tôi mỉm cười vô tình nhìn ra cửa sổ, quả nhiên thấy sắc mặt Giang Mục tối sầm lại.

Đây là ngày thứ tám tôi không tìm Giang Mục.

Tôi cố tình đăng mấy tấm ảnh lên vòng bạn bè với những dòng trạng thái:
"Cảm ơn bạn XX đã giảng bài cho mình nha."

"Bạn XX tốt quá, vừa đẹp trai lại vừa tốt bụng."

"Buồn quá đi, hạng thi tháng thấp thế này, muốn thi cùng trường đại học với người ta xem ra là không thể rồi."

"Vui quá, học bá đã đồng ý tan học sẽ cùng mình học bài, chỗ nào không hiểu là có thể hỏi rồi!"

Đúng như dòng bình luận đã dự đoán, Giang Mục không thể nào làm ngơ được nữa.

Hôm nay hắn đã chủ động tìm đến.

Sau giờ tan học, hắn hiên ngang đi thẳng vào lớp tôi, ném phịch cái cặp sách lên bàn bạn cùng bàn của tôi.

Vẻ mặt hắn vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo: "Tôi kèm cô học."
Tôi thầm cười đắc chí.

Quả nhiên là cắn câu rồi.
Giang Mục vốn có cái miệng rất độc địa.

Lúc phụ đạo cho tôi, hắn không ít lần mỉa mai chỉ số thông minh của tôi.

Ban đầu tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng sau này tôi đã tìm ra cách trị hắn.
"Không sao hết, sau này con của chúng mình giống cậu là được rồi mà."

"Tôi nỗ lực như thế này chẳng phải là vì muốn thi cùng trường đại học với cậu sao? Nếu không được thì đỗ vào trường nào gần cậu một chút cũng tốt mà."

"Giang Mục, cậu thông minh quá, lợi hại quá đi, đúng là người chồng tương lai mà tôi đã chấm rồi."
Những lúc như thế, cái sự độc miệng của Giang Mục sẽ biến mất tăm.

Trên gương mặt lạnh lùng và kiêu kỳ kia hiện lên vài phần gượng gạo, vài phần xấu hổ.
"Tôi kèm cô học không phải để cô dùng thủ đoạn theo đuổi tôi đâu."

"Cấm nói chuyện."

"Cấm nhìn tôi."

"Cấm..."

"Cấm cái gì cơ?" Tôi tò mò hỏi vặn lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi tôi đang vô thức cắn lấy nắp bút, yết hầu khẽ chuyển động.

Hắn đưa tay bóp nhẹ vào sau gáy tôi, xoay mặt tôi đi hướng khác.

"Cấm quyến rũ tôi."

Tôi nghĩ có lẽ hắn đang hiểu lầm tai hại về định nghĩa của từ "quyến rũ" rồi.

10

Dưới sự trợ giúp của Giang Mục, thành tích của tôi thực sự đã thăng hạng vượt bậc.

Hai lần thi thử tôi đều lọt vào bảng vàng top 100 của khối.

Tôi cố ý dẫn dắt hắn, muốn hắn lựa chọn các trường đại học trong nước. Nhưng sau nhiều lần thử thăm dò, hắn chưa bao giờ trả lời thẳng thắn vào vấn đề.

"Đợi có điểm thi đại học rồi tính."

Nhưng cho đến khi kỳ thi kết thúc và điểm số đã có, hắn lại nói: "Tôi sẽ ra nước ngoài."

Tôi hẹn gặp hắn, vừa sốt sắng vừa nắm chặt lấy tay hắn: "Tại sao chứ?"

"Cậu đi rồi, tôi nhớ cậu thì phải làm sao?"

Hắn rút tay ra, những ngón tay khẽ co lại đầy vẻ không tự nhiên.

Giọng nói hờ hững: "Gia đình sắp xếp rồi."

Tôi đờ người ra tại chỗ.

Nếu hắn vẫn đi theo đúng cốt truyện trong sách, sau này vẫn sẽ dây dưa với nam nữ chính, ảnh hưởng đến việc cứu rỗi khiến thế giới sụp đổ, vậy chẳng phải tôi lại phải lặp lại cơn ác mộng lớp 12 này sao?

"Cậu đừng đi có được không?"

Tôi nhìn Giang Mục, nghĩ đến cái cảnh phải quay lại vòng lặp lớp 12 khốn khổ kia là nước mắt chực trào ra.

Ai mà hiểu được chứ, đời tôi sao mà khổ thế này.

Giang Mục chăm chú nhìn vào mắt tôi, bất chợt hỏi: "Tại sao cô lại thích tôi?"

Tôi sững sờ.

Đại não trống rỗng.

Tôi bắt đầu lục tìm lại tất cả những bộ phim thần tượng và tiểu thuyết ngôn tình từng xem để sắp xếp ngôn từ: "Chẳng có tại sao cả, thích thì là thích thôi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã bị cậu thu hút rồi. Ngày nào tôi cũng nghĩ về cậu, thấy cậu là tôi vui, tôi muốn ở bên cậu mãi mãi."

Tôi cứ ngỡ màn tỏ tình chân thành này sẽ khiến Giang Mục cảm động.

Thế nhưng ánh mắt hắn lại tối sầm xuống.

Đôi đồng tử đen kịt định thần nhìn xoáy vào tôi, mang lại một cảm giác rợn tóc gáy kỳ lạ.

Tôi cẩn thận nhớ lại những lời mình vừa nói, rõ ràng là không sai chỗ nào mà.

"Thích, mãi mãi."

Giang Mục khẽ cười: "Làm sao cô chắc chắn được mình có thể yêu một người mãi mãi, mãi mãi không đổi thay?"

Tôi đánh liều đối mặt với áp lực từ ánh mắt của hắn mà đáp: "Tương lai chúng mình kết hôn rồi mà."

"Kẻ đa tình thì mãi đa tình, người trường tình thì luôn trường tình. Tôi rất hiểu bản thân mình, tôi đã chọn cậu thì nhất định sẽ luôn hướng về cậu."

"Kẻ đa tình thì mãi đa tình, người trường tình thì luôn trường tình..."
Giang Mục lặp lại câu nói đó một lần.

"Tôi nhớ lần đầu tiên gặp mặt, lúc cô đánh tôi, cô có nói tương lai tôi sẽ chết, còn là tự sát nữa."

"Tôi rất hiểu bản thân mình, tôi sẽ không bao giờ làm ra cái hành động tự sát nhu nhược đó. Tôi chỉ hủy diệt những kẻ có lỗi với mình, hủy diệt những thứ khiến tôi không vui mà thôi."

"Khương Ninh, cô luôn miệng nói với tôi tương lai tốt đẹp đến nhường nào, vậy một kẻ như tôi tại sao lại phải tự sát?"

Hơi thở của tôi nghẹn lại.

Tôi nỗ lực kiềm chế biểu cảm trên gương mặt mình.

Tại sao ư?

Làm sao tôi trả lời được đây!

Ngay từ đầu những lời đó đâu có dành cho hắn đâu.

Quả nhiên, nói dối một lần thì phải dùng hàng nghìn lời nói dối khác để bù đắp.

Gió mùa hè oi ả đến phát bực.

Đứng dưới bóng cây trong công viên, mồ hôi tôi vã ra như tắm, nhưng sống lưng lại cảm thấy lạnh lẽo.

Giang Mục tiến lên một bước ép sát, tôi theo bản năng lùi lại.

Hắn cứ tiến, tôi cứ lùi, cho đến khi lưng tôi chạm cứng vào thân cây phía sau.

Giang Mục rủ mắt nhìn tôi, vòng tay bao vây lấy tôi vào lòng.
"Nói đi."

Còn tiếp…

07/03/2026

ĐỀ CỬ MỘT SỐ TRUYỆN TỪ NGƯỢC THẤU XƯƠNG ĐẾN NGỌT TẬN RĂNG ĐÃ HOÀN CỦA NHÀ MÌNH (CÒN CẬP NHẬT THÊM NHIỀU NỮA) KÈM LINK Ở DƯỚI

(FULL) THẨM MIÊN
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, Hào môn thế gia, Song sinh (anh em sinh đôi), Gương vỡ không lành, Chiếm hữu cao, HE cho cặp đôi chính.

Văn án

Sau vụ tai nạn đó, tôi mất trí nhớ, thường xuyên giật mình tỉnh giấc.

Vị hôn phu để người em trai song sinh thay thế mình, vào phòng dỗ tôi ngủ.
Nửa đêm, tôi quấn lấy người đàn ông mang khí chất lạnh lùng, cao quý ấy, ngẩng đầu tìm một nụ hôn.

Nhưng lại bị đẩy ra không chút nương tình.
"Chẳng phải anh nói sẽ ở bên giúp em tìm lại trí nhớ sao?"

Tôi đỏ hoe mắt, uất ức buộc tội, "Hay là anh chê em... chỉ nhớ được mỗi chuyện này?"
Người đàn ông nghiến răng, cuối cùng vẫn thô bạo siết lấy eo tôi.

Có điều anh ta "tận tâm" quá mức, bế tôi đi khắp căn biệt thự để tìm lại ký ức.
Ba ngày sau, tôi nức nở cầu xin, nói là không chữa chạy gì nữa hết.

Người đàn ông dịu dàng dỗ dành, nhưng động tác vẫn như cũ: "Ngoan, nhớ lại lần nữa xem."

Nửa tháng sau, vị hôn phu về nước, bắt quả tang quá trình "trị liệu" của chúng tôi.
Mắt hắn đỏ ngầu, phát điên ngay tại chỗ: "Tôi còn chưa lỡ chạm vào cô ấy, cô ấy lấy đâu ra cái loại ký ức đó hả!"
Dịch: -rqz-

Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-tham-mien/

Bộ này cực hợp cho những ai thích thể loại: Hào môn, Anh em sinh đôi, Nữ chính giả nai x Nam chính chiếm hữu cuồng nhiệt. Đảm bảo không ngược nữ, chỉ có ngược nam phụ ra bã.

(FULL) TRẢ NỢ THANH XUÂN

Thể loại: Ngôn tình, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Thanh mai trúc mã, Ngược tra (nam phụ), Nữ cường (giả nai), Nam chính chiếm hữu.
Tình trạng: Hoàn (HE - Happy Ending)

Văn án

Tôi thầm yêu anh ta mười năm.

Sau một đêm sai lầm, anh ta hận tôi mười năm.

Cho đến khi tôi qua đời vì tai nạn xe, anh ta cuối cùng cũng được toại nguyện, cùng người trong lòng bay cao bay xa.
Vừa mở mắt, lại là đêm xuân nồng đượm vì hơi men ấy, tôi lập tức gói ghém đồ đạc bỏ chạy lấy người.

Thế nhưng nghe đâu, Thẩm Trác, người cao ngạo cả nửa đời lại đang lật tung cả Hoài Thành để tìm cô em thanh mai của mình.
Tôi vậy mà thực sự trọng sinh rồi.

Bên ngoài cửa sổ đèn neon lấp loáng, trong phòng không khí nóng hầm hập.

Tôi dùng lực bấm mạnh vào lòng bàn tay.

Đau.

Không phải là mơ.

Ồ, cũng không đúng.

Tác giả: Mạt Trà Thời Quang
Dịch: -rqz-

Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-tra-no-thanh-xuan/
(FULL) GIÓ MƯA CHẲNG CÙNG THUYỀN
Thể loại: Hiện đại, Ngược luyến tàn tâm, Gương vỡ không lành (với nam chính), Thanh xuân đến trưởng thành, Thương trường, Hơi hướng thực tế, Chữa lành.
Tình trạng: Hoàn (OE)

Văn án
Tại buổi họp lớp, người yêu cũ ôm chặt lấy vị hôn thê, dõng dạc tuyên bố tin vui về đám cưới của họ.
Tôi lặng lẽ chụp một tấm ảnh, gửi cho mẹ anh kèm dòng tin: "Trông họ thật đẹp đôi, chúc mừng bà đã được như ý nguyện."
Ngay khoảnh khắc định nhấn nút gửi, cổ tay tôi bị một bàn tay bóp chặt đến đau điếng.
"Ồ, vẫn còn liên lạc với mẹ tôi cơ à?" Anh nhìn tôi với ánh mắt u ám, gằn từng chữ: "Sao thế, tiền vẫn chưa vơ vét đủ à?"
Không gian xung quanh im bặt đến đáng sợ.

Tôi ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên nhìn anh.

Âm nhạc đã tắt từ lúc nào không hay.

Tôi đột nhiên trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn khinh miệt.
Mọi người đều biết, tôi vì tiền mà vứt bỏ Thẩm Diệp Chu.

Vào cái năm anh yêu tôi nhất, tôi đã nhận 2 triệu tệ từ mẹ anh bà Diệp Sầm, rồi tuyệt tình rời đi không một dấu vết.
Năm đó, anh phản đối hành động của mẹ mình bằng cách tuyệt thực, tự hành hạ bản thân đến mức chẳng còn ra hình người.

Hội anh em của anh không đành lòng nhìn bạn mình thân tàn ma dại, đã nén nỗi ghét bỏ để đến cầu xin tôi quay lại.

Nhưng tôi chẳng gặp một ai.

Tác giả: Thính Thần Tuyết
Dịch: -rqz-

Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-gio-mua-chang-cung-thuyen/
(FULL) ÁI TÌNH ĐỘC DƯỢC
Thể loại: Ngôn tình hắc bang, Ngược thân ngược tâm, Nữ cường nội gián, BE (Bad Ending) - OE (Open Ending) tùy cảm nhận.
Văn án
Khi thân phận nằm vùng bị bại lộ, hắn dí họng súng đen ngòm vào trán tôi, gằn giọng: "Hẹn gặp lại ở kiếp sau nhé, cục cưng."
Tôi ngước mắt nhìn hắn, bình thản đáp: "Tôi mang thai rồi."
Ngón tay đang siết cò súng của hắn khựng lại, lệch đi vài phân.
"Đẻ xong rồi tôi giết."
Nhưng rồi chuyên án kết thúc sớm hơn dự kiến, hắn trúng đạn ngã xuống biển sâu, sống chết không rõ.
Bốn năm sau, con trai tôi đột ngột mất tích tại nhà trẻ.
Giữa lúc tôi đang như ngồi trên đống lửa, điện thoại bỗng đổ chuông.
Đầu dây bên kia vang lên chất giọng quen thuộc đến g*i người: "Đã lâu không gặp, cục cưng."
Tác giả: Ma Vương Tang Tang
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-ai-tinh-doc-duoc/

(FULL) THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN
Thể loại: Thanh mai trúc mã, Ngược luyến tình thâm, Vả mặt nam chính, OE (Open Ending)
Văn án
Mười năm qua, tôi là cái đuôi nhỏ bé bên cạnh Bùi Tuân.

Cậu ta nhục mạ tôi, coi thường món quà tôi tặng, nhưng lại điên cuồng ghen tuông khi tôi mời người khác một ly trà sữa.
Bùi Tuân tự đắc nghĩ rằng tôi sẽ mãi mãi đi theo sau cậu ta. Nhưng cậu ta không biết, tôi đã lẳng lặng đổi nguyện vọng đến một thành phố khác cách xa cậu ta hàng ngàn cây số.
Ngày gặp lại, vị thiếu gia kiêu ngạo ngày nào giờ đây đôi mắt đỏ hoe, run rẩy đưa tay ra: "Tang Nguyệt, chúng ta làm quen lại từ đầu có được không?"
Tôi lướt qua bàn tay cậu ta, không một lần ngoảnh đầu: "Có những tổn thương không phải cứ xin lỗi là có thể xóa sạch. Hãy cứ coi như chúng ta chưa từng quen biết."

Mười năm đổi lấy một lời xin lỗi.

Một lời xin lỗi đổi lấy một đời biệt ly.

Tác giả: Lâm Tử Tử
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-thao-chay-khoi-thanh-xuan/

(FULL) LƯ THANH THANH
Thể loại: Hiện đại, Hào môn thế gia, Tráo đổi thân phận, Cưới trước yêu sau, Nam chính thâm tình & cực tỉnh táo.
Tình trạng: Hoàn, HE cực viên mãn. (Nam nữ chính có song thai, cặp phụ có khởi đầu mới đầy hy vọng).
Văn án
Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày cưới của tôi và Lục Trạm.
Anh đi công tác nước ngoài từ hai tháng trước, rõ ràng là trái múi giờ, vậy mà vẫn đặc biệt gọi điện cho tôi vào lúc 8 giờ sáng nay.

Anh nói đã đặt mua loại hoa tôi thích nhất, và bảo tôi tối nay hãy ra sân bay đón anh.
Quả nhiên vừa đặt điện thoại xuống, chuông cửa đã vang lên.
Tôi mở cửa, cậu nhân viên giao hoa nở nụ cười rạng rỡ: “Thưa phu nhân, chúc bà và tiên sinh kỷ niệm ngày cưới vui vẻ, bách niên hảo hợp.”
Trên tay cậu ấy là 9 bông hồng trắng.
Tôi nhận lấy hoa, mỉm cười: “Cảm ơn.”
Đóng cửa lại, tôi cắm hoa vào bình, nhẹ nhàng vuốt ve những cánh hoa.
Thực ra, tôi không hề thích hoa hồng trắng.
Hồng trắng rất mỏng manh, lại cực kỳ nhanh tàn.
Hồng trắng vốn là loại hoa mà chị gái tôi, Lư Thanh Thanh thích nhất.
Mà suốt một năm qua, cái tên đó lại thuộc về tôi.

Tác giả: Tiểu Trần
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-lu-thanh-thanh/

(FULL) ĐÊM ĐÔNG NĂM ẤY, EM TRAI TÔI BỊ C/ƯỠNG B/ỨC
Thể loại: Tâm lý xã hội, Ngược tâm quặn thắt, Báo thù, Chuyển giới, Hiện thực tàn khốc. Kết cục: OE thiên hướng chữa lành.
Văn án
Nếu có thể chọn lại, tôi thà người bị cưỡng bức đêm đó là mình.

Em trai tôi vì bảo vệ tôi mà chịu nhục nhã, đổi lại là sự im lặng đến đáng sợ của tôi.

Gia đình tan vỡ, chị em ly tán, những tưởng tiền bạc có thể khỏa lấp nỗi đau, nhưng thực chất chỉ là một lớp sơn bóng bẩy phủ lên đống tro tàn.
Mười năm sau, tôi chết trong một buổi livestream, để lại toàn bộ tài sản cho em cùng một sự thật khiến cả thế giới phải câm lặng.
"Thế gian này vốn không có thuốc hối hận. Chỉ có những linh hồn nhỏ bé tự tìm cách sưởi ấm cho nhau trong bóng tối mịt mù."

Tác giả: Thố Thử Thử
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-dem-dong-nam-ay-em-trai-toi-bi-cuong-buc/

(FULL) ĐỪNG ĐỂ NUỐI TIẾC Ở LẠI DƯỚI ÁNH CỰC QUANG
Thể loại: Hiện đại, Ngược tra nam, Nữ chính thức tỉnh, Nam phụ thâm tình (lên làm nam chính), HE cho nữ chính.
Văn án
Đi ăn cùng mấy người đồng nghiệp, tôi bỗng nghe thấy bàn bên cạnh có người gọi tên bạn trai mình.
"Tống Viễn Hà, dù sao thì cậu cũng chưa có bạn gái, em gái tôi chẳng lẽ không xứng với cậu sao?"
Nghe người đó nói vậy, lòng tôi chợt nhẹ nhõm hẳn.
Chắc là trùng tên trùng họ thôi, tôi định bụng sẽ nhắn tin kể cho anh ta nghe về sự trùng hợp thú vị này.
Thế nhưng, ngay giây sau đó, giọng nói quen thuộc của Tống Viễn Hà vang lên, mang theo chút ý cười: "Xứng chứ."
Không khí bàn bên cạnh tức khắc trở nên náo nhiệt, còn trái tim tôi thì rơi thẳng xuống vực sâu.
Tác giả:Thập Lạng Tương Tư
Dịch: -rqz-

Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-dung-de-nuoi-tiec-o-lai-duoi-anh-cuc-quang/

(FULL) KHƯƠNG BẢO, ANH ĐẾN MUỘN
Thể loại: Ngược luyến tàn tâm, Trọng sinh, Vả mặt tra nam, Nữ cường, Hiện đại.
Tình trạng kết cục: HE cho nữ chính/ SE cho nam chính.
Nhận xét: Đây là kiểu kết cục "ngược tra" cực gắt. Nữ chính không tha thứ, không quay đầu, tìm lại hào quang của chính mình. Nam chính sống trong tàn phế và hối hận cả đời.

Văn án
Sau ba năm kết hôn, bạn thân của Cố Hoài chế giễu hỏi anh ta:
“Cảm giác lấy một người tàn tật là thế nào?”

Trong đáy mắt Cố Hoài thoáng qua một tia ghê tởm, giọng nói lạnh băng:

“Giống như tay đang xách một cái túi rác đen kịt, vĩnh viễn không thể vứt bỏ được.”

Tôi ngồi trên xe lăn, nắm chặt tờ giấy chẩn đoán bệnh mỏng manh trong tay, rồi quay lưng rời đi.

Một tháng sau, tôi chết ở Sydney.

Còn Cố Hoài, sau khi đọc xong cuốn nhật ký của tôi, đã hoàn toàn sụp đổ.

Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-khuong-bao-anh-den-muon/

(FULL) ÁNH SÁNG SAU CƠN MƯA
Thể loại: Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Y văn, Ngược nhẹ, Sủng ngọt, HE.
Văn án

Tôi và Chu Ngôn đã kết hôn được hai năm.

Tôi si mê anh ta, còn anh ta thì hận tôi.

Hận đến mức nào ư?

Tôi bị tai nạn xe hơi, gãy xương nhiều chỗ, phải nằm điều trị ở bệnh viện của họ suốt nửa năm trời.

Anh ta, một bác sĩ khoa xương, chưa từng đến thăm tôi lấy một lần.

Cũng chẳng có ai yêu quý tôi, tất cả mọi người đều nói, chính tôi là kẻ đã đuổi Lâm Đường đi, tôi là một người phụ nữ lòng dạ rắn rết.

Ngay sau khi tôi gặp tai nạn, khi tôi mất khả năng cử động, những người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm thay cho anh ta.

“Chu Ngôn, cuối cùng cậu cũng được giải thoát một thời gian rồi.”

Đến khi tôi sắp xuất viện, bạn bè thân thiết của anh ta lại lo lắng thay cho anh ta.

“Trần Hàm sắp ra viện rồi, lại sắp quay về gieo tai họa cho Chu Ngôn nữa đây.”

Quả thật, việc đầu tiên tôi làm sau khi xuất viện, chính là tìm đến Chu Ngôn.

Thế nhưng, lần này không còn là bám riết lấy anh ta nữa.

Mà là đưa cho anh ta một tập hồ sơ.

“Chu Ngôn, đây là điều anh muốn.”

“Sao?”

Tôi khẽ mỉm cười thanh thoát.

“Anh mở ra xem là biết ngay thôi mà...Chu Ngôn, nhà cửa xe cộ, tôi đều không cần, chúc anh sau này thành công hơn nữa, chúng ta từ nay về sau không hẹn gặp lại.”

Giao xong thỏa thuận ly hôn, tôi lùi lại, hòa vào đám đông.

Tác giả: Trường An bất như Nhĩ
Dịch: -rqz-

Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-hai-nam-si-me-mot-lan-dut-ao/

(FULL) VỊ TRÍ CỦA NGƯỜI THAY THẾ
Thể loại: Hiện đại, Ngược tra nam, Thế thân, Nữ chính tỉnh táo, dứt khoát, Truy thê hỏa táng tràng (nhưng không thành).
Tình trạng: Hoàn thành.
Kết cục : * HE cho Nữ chính: Cô tự do, độc lập và không còn vướng bận kẻ phản bội. BE cho Nam chính: Phát điên, sống trong ảo tưởng và hối hận cả đời.

Văn án

𝑪𝒉𝒐̂̀𝒏𝒈 𝒕𝒐̂𝒊 𝒕𝒂̣̂𝒏 𝒕𝒖̣𝒚 𝒄𝒉𝒂̆𝒎 𝒔𝒐́𝒄 𝒎𝒐̂́𝒊 𝒕𝒊̀𝒏𝒉 đ𝒂̂̀𝒖 𝒄𝒖̉𝒂 𝒂𝒏𝒉 𝒕𝒂 𝒔𝒖𝒐̂́𝒕 𝒄𝒂̉ 𝒕𝒉𝒂𝒊 𝒌𝒚̀.
Tôi sốt cao đến mê man, run rẩy cả người.

Còn anh ta, lại cầm điện thoại tra cứu: “Ốm nghén dữ dội thì phải làm sao?” cho cô ta.

Ngày giỗ mẹ tôi, anh ta không ở bên cạnh tôi,
mà đứng ngoài cửa phòng sinh, khấn vái cho người cũ: “Mẹ tròn con vuông.”

Ngày hôm ấy, người bình an là cô ta.

Kẻ hóa điên… lại là anh ta.
….
Tác giả: Mỗi bình Nhi
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-vi-tri-cua-nguoi-thay-the/

(FULL) XIN LỖI, EM ĐI TRƯỚC MỘT BƯỚC
Thể loại: Hiện đại, Ngược luyến tàn tâm, Gương vỡ không lành, Nữ cường.
Kết cục: OE. Một cái kết mở đầy kiêu hãnh cho nữ chính. Không nhất thiết phải về bên nhau mới là hạnh phúc, tìm thấy chính mình mới là viên mãn nhất.

Văn án
Tôi và Thẩm Lãng đã kết hôn bảy năm.

Sáu năm qua, chúng tôi đã xóa bạn bè WeChat, có việc gì chỉ nhắn tin qua… Alipay.

Mỗi tháng anh ta chuyển cho tôi năm ngàn tệ, với phần ghi chú đơn giản: “Tiền sinh hoạt.”

Thế nhưng, ngay sau đó anh ta bỏ ra năm chục triệu để đấu giá một viên kim cương hồng, chỉ để đổi lấy nụ cười của tình nhân.

Tin tức đầy tai tiếng, tràn ngập khắp các mặt báo và mạng xã hội.
Bỗng dưng, tôi thấy mệt mỏi.

Tôi nói muốn ly hôn.

Anh ta không níu kéo, chỉ bình tĩnh hoàn tất thủ tục chia tài sản.

“Em là mẹ của con tôi. Những chuyện trước đây… coi như bỏ qua. Nếu bên ngoài em không thấy vui, ở đây… vẫn sẽ chừa cho em một căn phòng.”

Tôi chỉ khẽ cười: “Không cần đâu, như vậy sẽ bất công với tình nhân nhỏ của anh.”

Nói rồi, tôi đứng dậy, bình thản mà tao nhã rời đi.

Chỉ còn lại Thẩm Lãng, người đàn ông luôn điềm tĩnh, lạnh lùng.

Anh ta vẫn ngồi đó, ngẩn người không nói một lời.

Tác giả: Độc Tư Tà
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-xin-loi-em-di-truoc-mot-buoc/

(FULL) CHƯA TỪNG CÓ NẾU NHƯ
Thể loại: Hiện đại, Ngược luyến, Thế thân, Truy thê hỏa táng tràng (Nam phụ), Nữ cường dứt khoát, HE (Happy Ending cho nam nữ chính).

Văn án
Ngày Thẩm Yến đuổi theo "ánh trăng sáng" ra nước ngoài, tôi cầu xin anh ta đừng đi.

Anh ta chẳng thèm ngoảnh đầu lấy một lần.

Một năm sau tôi kết hôn, Thẩm Yến bay về.

Nhìn thấy nhẫn cưới trên tay tôi, vị thiếu gia nhà họ Thẩm vốn luôn kiêu ngạo ấy hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta nở nụ cười gượng gạo: "Lạc Ninh, là em tự tháo ra, hay để tôi tháo giúp em?"

Giọng anh run rẩy: "Em muốn nhẫn tôi sẽ mua cho em, vứt thứ này đi, tôi xin em đấy."

Đám cưới của tôi không mời nhiều người, chỉ có mười mấy thân hữu cùng dùng bữa cơm thân mật.

Chồng tôi rất cưng chiều tôi, suốt cả buổi không để tôi phải động tay việc gì, một mình anh tiếp khách để tôi thảnh thơi trò chuyện cùng cô bạn thân.

Triệu Ninh nhìn tôi lấy chồng, cảm thán khôn nguôi: "Tớ cứ ngỡ cậu sẽ chờ Thẩm Yến cả đời cơ đấy."

Tôi cúi đầu cười nhạt: "Tớ cũng từng nghĩ thế."

Cô ấy hỏi: "Thẩm Yến có biết cậu kết hôn không?"

Tôi lắc đầu: "Không biết. Mà cũng chẳng cần thiết phải biết."

Cô ấy khựng lại một chút: "Tớ nghe nói đêm qua Thẩm Yến phát điên tìm mua vé, bay gấp từ Mỹ về ngay trong đêm."

Tác giả: Thiếu Tuyên Thuận
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-chua-tung-co-neu-nhu/

(FULL) ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, Hào môn thế gia, Yêu đơn phương, Ngược luyến tình thâm, Trước ngược nữ sau ngược nam, Kết thúc: OE/HE (Tùy cảm nhận - Nữ chính độc lập, tự chủ).

Văn án

Tôi và Lục Dĩ Bạch kết hôn vì lợi ích giữa hai gia tộc lớn.

Đêm nhận giấy đăng ký kết hôn, anh ta đứng trước cửa sổ sát đất, hút thuốc suốt một đêm ròng.

Sau đó, anh ta quay lại bảo tôi rằng, anh ta đã có người con gái mình yêu.

Cô gái ấy nghèo khó nhưng kiên cường, như đóa sen thanh khiết mọc lên từ bùn lầy.

Tôi im lặng hồi lâu, không hề hé môi rằng thực ra mình đã thầm yêu anh ta rất nhiều năm.

Tôi chỉ hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Anh ta nở nụ cười, có phần lạnh lẽo: "Kỳ hạn hai năm. Hai năm sau, tôi chắc chắn sẽ không còn là kẻ để mặc người khác chi phối như hôm nay nữa."

"Đến lúc đó, chúng ta ly hôn. Nhưng cô yên tâm, tôi sẽ bồi thường thỏa đáng cho cô và Tô gia."

Tôi đồng ý.

Nhưng đến ngày đó thật rồi, anh ta lại là người không cam lòng.

Tác giả: Biệt Lai Xuân Bán
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-anh-quen-roi-toi-cung-khong-nho/

(FULL) TÁM NĂM ĐƠN PHƯƠNG, MỘT ĐỜI BỎ LỠ
Thể loại: Hiện đại, Giới giải trí, Truy thê hỏa táng tràng (Nam chính hối hận đuổi theo nữ chính), Nữ cường, Sảng văn.
Nhân vật chính: Khương Chí x Thẩm Tùy.
Tình trạng: Đã hoàn thành.
Kết cục (Tag): HE cho nữ chính / OE cho tình cảm. (Nữ chính đại thắng, sự nghiệp đỉnh cao, nam chính sống trong hối hận dày vò).

Văn án

Năm thứ tám thích Thẩm Tùy, anh ta vẫn chẳng chịu thừa nhận thân phận vị hôn thê của tôi.

Anh ta gạch tên tôi khỏi danh sách thảm đỏ, chỉ để đổi lấy nụ cười của nàng "chim sơn ca" bé bỏng.

Trước ống kính truyền thông, đôi môi từng hôn tôi hàng ngàn lần ấy lại thản nhiên thốt lên rằng: Tôi và anh ta chỉ là bạn bình thường.

Sau này, tôi nghiêm túc nói với anh ta: "Đừng trốn, nếu không nhìn chẳng giống bạn bình thường chút nào."

Đuôi mắt anh ta ửng đỏ, giọng nói run rẩy: "Tôi là... bạn bình thường của em sao?"

Tác giả: Trĩ Dao
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-tam-nam-don-phuong-mot-doi-bo-lo/

(FULL) KIM CHỦ CỦA TÔI LÀ CHỒNG CŨ
Thể loại: Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Ly hôn, Tổng tài bá đạo x Mỹ nhân lém lỉnh, Hài hước, Ngọt sủng, HE.

Văn án

Chồng tôi bất mãn với cuộc hôn nhân liên minh này, nên suốt ba năm kết hôn, anh ta chưa từng gặp mặt tôi lấy một lần.

Cái ngày anh ta bị trúng xuân dược, thư ký của anh ta đã tìm đến tôi để "giải quyết".

Xong việc.

Anh ta chẳng nhận ra tôi là ai, còn bồi thường cho tôi hẳn 50 vạn tệ.

Mắt tôi sáng rực lên, cảm giác như vừa tìm thấy bí kíp phát tài. Thế là tôi dồn hết tâm tư để quyến rũ anh ta.

Cho đến khi, anh ta hạ quyết tâm muốn nuôi tôi như một chú chim yến trong lồng kính.

Anh ta nói: "Đừng bao giờ yêu tôi. Tôi không bao giờ yêu cô, càng không đời nào cưới cô đâu."

Nói xong, anh ta giữ chặt bàn tay đang định cởi áo tắm của tôi lại: "Đừng vội, để tôi ly hôn đã."

Giây tiếp theo, anh ta bấm số gọi vào máy tôi...
Vì một chút ơn cứu mạng năm xưa, bố tôi đã ép tôi liên hôn với Cố Trường Lâm, người đàn ông nắm giữ khối tài sản khổng lồ.

Nào ngờ Cố Trường Lâm cực kỳ khinh miệt bố con tôi.

Dù anh ta đưa cho bố tôi một ức tiền sính lễ, nhưng thỏa thuận sau ba năm sẽ ly hôn.

Ngày đi đăng ký kết hôn, anh ta chỉ phái thư ký Trần cầm giấy tờ đến, còn bản thân thì biệt phái ra nước ngoài làm việc suốt từ đó đến nay.

Cứ ngỡ cuộc hôn nhân này sẽ mãi hữu danh vô thực.

Chẳng thể tin được, chỉ còn hai tháng nữa là đến hạn ly hôn, thư ký Trần lại gọi tôi đến khách sạn tìm Cố Trường Lâm.

Tôi tưởng có chính sự, nào ngờ vừa bước vào phòng...

Cố Trường Lâm đẩy cửa phòng tắm bước ra, nhìn tôi với hơi thở nặng nề, giọng nói đè nén đầy giận dữ: "Tôi không gọi dịch vụ đặc biệt!"

"Hạn cho cô 5 giây, cút ngay ra ngoài!"
Tôi đứng sững tại chỗ.

Dịch: -rqz-
Tác giả: Tửu Tửu
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-kim-chu-cua-toi-la-chong-cu/

(FULL) THANH DÃ
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, Trọng sinh, Học đường, Cứu rỗi, Nam thanh lãnh - nữ kiêu kỳ, HE (Happy Ending).

Văn án

Năm thứ ba tôi cưỡng đoạt và cầm tù Thẩm Thanh Dã, anh qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi vì cứu tôi.

Bác sĩ nói, anh mất đi ý chí cầu sinh.

Sau này, khi dọn dẹp di vật, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký.

Bên trong kẹp đầy những hóa đơn, chứng từ cho thấy những năm qua anh vẫn âm thầm giúp đỡ "ánh trăng sáng" của mình.

Nhưng ở trang cuối cùng, anh chỉ viết vẻn vẹn một dòng: [Thịnh Oanh, tôi ghét em nhất trên đời.]

Thịnh Oanh chính là tôi.

Thế nên, ngay khi vừa trọng sinh, việc đầu tiên tôi làm là xé nát bản hợp đồng mà Thẩm Thanh Dã vừa đặt bút ký.

Chàng thiếu niên mười bảy tuổi im lặng nhìn những mảnh giấy vụn rơi lả tả dưới chân.

Một lúc lâu sau, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười giễu cợt, giọng nói đầy châm chọc: "Sao thế? Đại tiểu thư cuối cùng cũng nhận ra việc bắt tôi bán thân mười năm vẫn là chưa đủ à?"

Tác giả: Ngã Giai Phong
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-thanh-da/

(FULL) LỠ MỘT CƠN MƯA, LỠ CẢ ĐỜI
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, Ngược luyến, Thế thân (về sau không phải), Đô thị tình duyên, Gương vỡ không lành,.OE (Open Ending)

Văn án

Anh từng lật tung cả thành phố chỉ để tìm một cô gái khác, cũng từng vì người con gái đó mà bỏ mặc tôi đứng giữa cơn mưa tầm tã lúc nửa đêm.

Ngụy Diên, chúng ta không còn cơ hội nào nữa rồi.

Phía sau gáy của Ngụy Diên có một hình xăm, đó là tên viết tắt của bạn gái cũ.

Lý do anh ngoảnh lại nhìn tôi giữa biển người mênh mông, chẳng qua là vì tôi có đôi lông mày và ánh mắt tương tự người ấy.

Mưa ở Giang Thành mấy ngày nay lớn lạ thường.

Lúc Ngụy Diên về đến nhà, nước mưa dọc theo tán ô nhỏ xuống nghe tí tách.

Vẫn như mọi khi, tôi đã chuẩn bị sẵn khăn khô.

Anh cúi đầu, đôi mắt lấp lánh như chứa cả trời sao nhìn tôi không chớp.

"Nhớ tôi không?"

Chiếc khăn vò nhẹ mái tóc đen ngắn của anh ta, tôi xoa loạn xạ, rồi vô tình liếc thấy hình xăm kia.

Một hình xăm rất nhỏ, nhưng đặt trên người anh lại trông giống như một vết mực loang lổ trên tờ giấy trắng tinh khôi.

Ngụy Diên từ nhỏ đến lớn đều là học sinh ưu tú, chuyện xăm trổ này, lẽ ra chẳng bao giờ liên quan đến anh.

Tác giả: Bạch Khuông Thái Tử
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-lo-mot-con-mua-lo-ca-doi/

(FULL) LƯU LY DỄ VỠ, MÂY NGŨ SẮC DỄ TAN
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngược luyến tàn tâm (Ngược nam chính cực nặng về sau), Thế thân, Gương vỡ KHÔNG lành.OE (Open Ending) nghiêng về phía HE cho nữ chính. Nữ chính buông bỏ quá khứ, tìm được hạnh phúc đích thực bên chồng mới và con gái. Nam chính sống trong hối tiếc muộn màng cả đời.

Văn án

Tôi đi theo Tống Cẩm Thành bảy năm, dùng kỹ năng diễn xuất tuyệt vời nhất cuộc đời mình để đóng vai một người không yêu anh.

Tôi tự lừa mình dối người, tưởng rằng chỉ cần diễn thật đạt, chỉ cần không đòi hỏi danh phận, tôi có thể ở bên anh mãi mãi.

Ngày chia tay, tôi bóc cho anh quả cam cuối cùng, mỉm cười chúc anh hạnh phúc.

Tôi đã nghĩ mình có thể rời đi một cách kiêu hãnh.

Nhưng khoảnh khắc đứng trước mặt vợ anh, tôi đã sụp đổ hoàn toàn.

Không phải vì một màn đánh ghen tàn nhẫn như tôi tưởng tượng, mà vì cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chân thành, thản nhiên khen ngợi tấm ảnh thân mật của tôi và chồng cô ta trên báo: “Tần tiểu thư, tấm ảnh này chụp đẹp lắm, hai người trông thực sự rất xứng đôi.”

Người phụ nữ mà anh yêu sâu đậm, lại chẳng hề yêu anh.

Hóa ra, bảy năm qua tôi luôn cẩn thận, lo sợ được mất, không dám làm sai một điều gì chỉ để giữ lấy người đàn ông mà Đổng Vân chẳng hề bận tâm.

Tôi nâng niu anh như báu vật, còn cô ta lại sẵn sàng đẩy anh về phía tôi.

Tống Cẩm Thành lấy tôi làm quân cờ để thử lòng người anh yêu, còn tôi... ngay cả khi bị tổn thương đến cùng cực, vẫn không nỡ để cô ta hiểu lầm anh.

Lưu ly dễ vỡ, mây ngũ sắc dễ tan.

Những thứ xinh đẹp trên đời này vốn dĩ đều chỉ là thoáng qua.

Tình yêu của tôi cũng vậy.

Tác giả: Tiểu Trần
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-luu-ly-de-vo-may-ngu-sac-de-tan/

(FULL) MÙA TUYẾT TAN NĂM ẤY
Thể loại: Ngược luyến tàn tâm, gương vỡ không lành, nam chính hối hận (Truy thê hỏa táng tràng).
Kết cục: OE (Open Ending) - Anh ta sống trong dằn vặt cả đời, cô và con đã thuộc về một thế giới khác.

Văn án

Năm năm trước, tôi mang thai con của Bùi Diên Lễ.

Nhờ đứa trẻ đó, tôi gả vào nhà họ Bùi, trở thành vợ trên danh nghĩa của anh ta.

Suốt năm năm ấy, Bùi Diên Lễ đối với tôi và con luôn thờ ơ nguội lạnh, hờ hững đến cực điểm.

Ba ngày trước, con của tôi và anh ta qua đời ngoài ý muốn trong một vụ tai nạn giao thông. Lúc ấy, anh ta đang cùng "ánh trăng sáng" của mình bay đến tận Tây Lợi, cùng nhau hoàn thành tâm nguyện từ thời trẻ.

Đến tận ngày thứ ba sau khi Tiểu Trì mất, Bùi Diên Lễ vẫn chưa xuất hiện.

Trong linh đường, người đến kẻ đi hết lớp này đến lớp khác, gương mặt ai nấy đều vẻ bi thương tiếc nuối.

Nhưng chỉ mình tôi biết, tất cả đều là giả tạo.

Tác giả: Thất Vụ Liễu
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-mua-tuyet-tan-nam-ay/

(FULL) NĂM THÁNG DƯỚI TÁN LINH LAN
Thể loại: Ngôn tình, Ngược luyến tàn tâm, Đô thị, anh em (nuôi), Thanh xuân đến trưởng thành, BE (Bad Ending).

Văn án

Tôi đã sống ở nhà Chu Trạch Xuyên từ năm 14 tuổi, nhưng tôi chưa bao giờ gọi anh ấy là anh trai.

Cho đến khi Phương Đình xuất hiện với danh phận chị dâu. Cô ta đập vỡ chậu hoa linh lan tôi trồng, vu khống tôi quan hệ lằng nhằng với nhiều người, dùng mọi thủ đoạn để đuổi tôi đi.

Bố tôi điên tiết dùng móc áo đánh tôi: "Đồ xương cốt ti tiện!"

Mẹ tôi bận rộn dỗ dành em trai: "Bảo bối ngoan, đừng học theo chị nhé."

Còn Chu Trạch Xuyên nhìn tôi bằng ánh mắt gần như thất vọng.

Sau này, tôi lên vùng núi làm giáo viên tình nguyện, sau đó chết trong đêm mưa như trút nước vì cứu người.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, tôi gửi cho anh ấy một tin nhắn.
"Anh trai..."

"Chúc anh hạnh phúc."

Đó là lần đầu tiên tôi gọi anh ấy là anh trai.

Tác giả: Cửu Lạc
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-nam-thang-duoi-tan-linh-lan/

(FULL) PHÁO HOA ĐÊM ẤY, BIỂN LẠNH NĂM NAY
Thể loại: Ngược luyến tàn tâm, gương vỡ không lành (SE/OE). Nam chính sống trong hối hận, không biết nữ chính còn sống hay đã chết, cả đời đi tìm một hình bóng.

Văn án

Tôi sắp chết rồi.

Ngay trước lúc gieo mình xuống biển sâu, tôi vô tình lướt thấy tấm ảnh anh đăng trên vòng bạn bè.

Anh đang cùng cô gái ấy ngắm pháo hoa.

Tôi đặt điện thoại lên tảng đá, rồi nhảy mình vào lòng biển cả.

Nếu tôi nhớ không lầm, anh vốn mắc chứng sợ đại dương.

Như vậy cũng tốt, tôi chết ở nơi anh ghét nhất, anh cũng đỡ phải bận lòng.

Tác giả: Ngụy Mãn Thập Tứ Toái
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-phao-hoa-dem-ay-bien-lanh-nam-nay/

(FULL) ANH TRAI TÔI CƯỚP MẤT THẾ THÂN CỦA TÔI RỒI
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, Hài hước, "Ngựa hoang" nữ chính x "Thâm hiểm giả nghèo" nam chính.
Tình trạng: Kết HE (Happily Ever After) – Cả nhà cùng vui (trừ Thái tử gia vẫn phải đi học).

Văn án

Thái tử gia coi tôi là kẻ thế thân, mỗi tháng đều vung tiền như rác để bao nuôi tôi.

Cho đến một ngày, thẻ của cậu ta bị khóa, đói đến mức không có nổi miếng ăn, mới muối mặt hỏi mượn lại tôi một ít.

Tôi tỏ vẻ khó xử: "Nhưng mà... tiền cậu cho, tôi lỡ đem nuôi trai bao hết rồi."

Thái tử gia còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, thì vừa quay đầu lại đã thấy người đàn ông đứng sau lưng tôi.

Cậu ta thét lên kinh hãi: "Anh?!'

"Không thể nào... Cô nuôi anh ấy? Cô có biết anh ấy là ai không hả? Tiền sinh hoạt phí của tôi là do chính tay anh ấy cắt đấy!!!'"

Tác giả: Nhất Bổng Vọng Thư
Dịch: -rqz-
Link full: https://goccuachan.site/index.php/truyen/full-anh-trai-toi-cuop-mat-the-than-cua-toi-roi

Address

47TT4, Khu đô Thị Mỹ Đình-Mễ Trì , Nam Từ Liêm, Hà Nội , Việt Nam
Hanoi

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:30
Tuesday 08:00 - 17:30
Wednesday 08:00 - 17:30
Thursday 08:00 - 17:30
Friday 08:00 - 17:30
Saturday 08:00 - 17:30

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cho Thuê Căn Hộ Home City ở 177 Trung Kính posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category