08/05/2026
Nữ chính cứu rỗi nam chính lại thất bại rồi.
Một lần nữa mở mắt ra, tôi thấy mình đã quay về năm lớp 12.
Là một nhân vật quần chúng giáp-ất-bính-đinh, lòng tôi tràn đầy oán khí ngút trời.
Lúc đi ngang qua chỗ nam chính, tôi vung tay vả thẳng vào mặt hắn một cái cháy má.
"Cái bộ dạng ch///ết trôi này là sao hả! Tương lai cậu có tiền, có quyền, lại có cả cô vợ xinh đẹp hết lòng yêu thương, có gì mà phải tìm ch///ết!"
"Tôi đã thi đại học chín mươi chín lần rồi đấy! Lần nào cũng vừa mới bò được từ mức lương ba triệu lên hơn chục triệu là lại bị cậu kéo cổ về cái năm lớp 12 này! Đời cậu có bi thảm bằng tôi không hả!"
Chàng trai trong bộ đồng phục xanh trắng ấy nheo mắt, nhìn tôi đầy âm trầm.
Đúng lúc này, trước mắt tôi hiện ra một dòng bình luận thét chói tai:
"Toi rồi! Cô vừa vả mặt một tên phản diện thâm độc, có thù tất báo đấy!"..
Tác giả: Nam Ngư
Dịch: -rqz-
----------------------------------
4
Nữ chính đã ở đây thì chắc chắn nam chính cũng không thể thiếu mặt.
Quả nhiên, tôi nhìn thấy Tống Trình trong bộ đồng phục trắng giữa đội bóng.
Đồng thời, tôi cũng bắt gặp Giang Mục – người đang đeo chiếc băng đô thể thao màu đen, ánh mắt sắc lẹm đầy khí chất áp đảo.
Giang Mục cũng nhìn thấy tôi, hắn lườm tôi một cái đầy hung dữ.
[Ai mà hiểu được chứ, Giang Mục nãy giờ cứ ngóng con gái nhà người ta mãi, thỉnh thoảng lại liếc về phía khán đài xem người ta đến chưa.]
[Cái miệng thì bảo người ta tránh xa ra, đến lúc người ta tránh thật thì lòng lại khó chịu, chậc chậc chậc, đúng là đồ "cún con" khẩu xà tâm phật.]
[Nhắc mới nhớ, trận bóng hôm nay chính là khởi đầu cho mối thâm thù giữa phản diện và nam chính, gieo xuống hạt giống đối đầu gay gắt sau này.]
[Nữ chính cứu rỗi nam chính thất bại, cũng là vì tên phản diện này đấy.]
Tôi nhớ ra rồi.
Trong cốt truyện, trận đấu này Tống Trình thắng.
Giang Mục không chỉ thua cuộc mà còn bị gãy xương tay trong lúc đôi bên xảy ra mâu thuẫn dẫn đến đánh nhau, mà kẻ gián tiếp gây ra vết thương đó là Tống Trình.
Một kẻ có thù tất báo như Giang Mục, vừa mất mặt vừa bị thương, từ đó đem lòng căm hận Tống Trình.
Về sau, hắn liên tục ngáng đường nam chính ở khắp mọi nơi.
Lần trả thù đầu tiên chính là hại Tống Trình lỡ mất kỳ thi đại học.
Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.
Nhưng mà, tại sao dòng bình luận lại nói nữ chính cứu rỗi thất bại là vì Giang Mục?
Có thể nói cụ thể hơn chút không hả!
Nói một nửa thế này đúng là làm người ta ngứa ngáy hết cả gan ruột mà.
5
Giờ nghỉ giữa hiệp, Giang Mục đi thẳng về phía tôi.
Hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ đưa bàn tay ra trước mặt tôi.
Tôi ngơ ngác một chút: "Cái gì cơ?"
Lông mày Giang Mục nhíu chặt, áp suất xung quanh giảm xuống đột ngột.
Tôi im lặng nâng tay lên, ngập ngừng nắm lấy lòng bàn tay hắn.
Giang Mục sững sờ trong thoáng chốc, rồi sau đó hất tay tôi ra.
Tôi bắt đầu nổi cáu: "Cậu ý gì đây?"
"Cậu không nói thì sao tôi biết được, tôi đâu có biết đọc tâm thuật!"
Giang Mục lạnh lùng thốt ra một chữ: "Nước?"
Tôi chỉ tay vào cả thùng nước khoáng đặt ở bên cạnh: "Đó, chẳng phải có sẵn kia sao?"
Giang Mục nhìn chằm chằm tôi: "Không phải cô nói sẽ mua nước cho tôi à?"
Thôi xong.
Tôi chưa mua.
Quên béng mất rồi.
Tôi nhanh trí bịa ra một lời nói dối: "Tôi quên mang tiền ra ngoài rồi."
Ánh mắt Giang Mục rơi thẳng xuống chiếc điện thoại tôi đang cầm.
Tôi tiếp tục bịa tiếp: "Trong điện thoại cũng không có tiền, tiêu hết sạch rồi."
"Không lừa cậu đâu, tôi còn chẳng có tiền đi xe buýt, phải đạp xe đạp đến đây này."
Chẳng biết có phải Giang Mục bị tôi làm cho tức đến bật cười hay không, hắn phát ra một tiếng "Hừ" đầy vẻ mỉa mai.
Tôi cũng chẳng thèm để ý: "Ngại quá nha, để cậu phải thấy cái cảnh nghèo nàn này."
Một chai nước cũng hai ba tệ đấy chứ đùa.
Tôi có phải thật lòng thích hắn đâu, tiền cũng đâu có nhiều, mắc mớ gì phải tiêu cho hắn.
Tôi dùng giọng điệu đùa giỡn nói thêm: "Hay là... cậu chuyển cho tôi ít tiền đi?"
Tôi vẫy vẫy cái điện thoại trước mặt hắn.
Giang Mục nhìn tôi một hồi, rồi đi đến chỗ ba lô của mình lấy điện thoại ra.
Khi quay lại, hắn trưng ra cái mã QR trên màn hình.
Tôi liếc hắn một cái, không ngờ hắn lại dễ nói chuyện đến vậy.
Vừa mới kết bạn xong, Giang Mục trực tiếp chuyển cho tôi mười nghìn tệ!
Tôi đếm đi đếm lại mấy con số không, mắt sáng rỡ lên như đèn pha.
Tôi hỏi lại cho chắc ăn: "Cậu chuyển cho tôi nhiều tiền thế này là tự nguyện tặng đúng không?"
"Nói nhảm, có chút tiền này mà cô đã vui thế rồi à? Tôi trong tương lai thiếu tiền cô tiêu hay sao mà nhìn cô như cái đồ nghèo hèn chưa thấy sự đời thế kia."
Thôi bỏ đi.
Hắn cho nhiều tiền, tôi không chấp.
Tôi hớn hở chạy đi lấy một chai nước trong thùng đưa cho Giang Mục.
Mặt Giang Mục đen lại: "Cô qua loa với tôi thế này à?"
"Bên ngoài nóng lắm, tôi đi đi về về mất thời gian lắm. Hơn nữa tôi không muốn bỏ lỡ cảnh cậu chơi bóng, cậu đánh bóng trông ngầu cực kỳ luôn!"
Tôi vặn nắp chai ra sẵn: "Cậu nhìn xem, cái này tính là chính tay tôi đưa cho cậu rồi nhé."
Nhìn thấy gương mặt tươi cười của tôi, Giang Mục hừ một tiếng kiêu ngạo rồi nhận lấy chai nước, uống vài ngụm.
Tôi rất "chu đáo" lấy khăn giấy đưa cho hắn.
Hắn rút cái khăn lông đang quàng trên cổ xuống, từ chối: "Không cần."
Không cần thì thôi, tôi càng đỡ tốn mấy tờ giấy.
Nếu không phải nể mặt mười nghìn tệ kia, tôi còn lâu mới đưa nhé.
Tôi cúi đầu nhìn số dư trong tài khoản, cười đến híp cả mắt.
Có tiền đúng là thích thật đấy.
Khi tôi ngẩng lên với nụ cười thỏa mãn, tôi bắt gặp Giang Mục đang dùng một ánh mắt rất kỳ lạ nhìn mình.
Hắn đưa chai nước uống dở cho tôi, ra hiệu bảo tôi giữ hộ.
"Chẳng phải chỉ là muốn có phương thức liên lạc của tôi thôi sao."
"Không cần phải quanh co lòng vòng, phí hết tâm tư như thế."
"Thủ đoạn quá non nớt."
Tôi: ???
6
Trận đấu hiệp hai diễn ra vô cùng gay gắt.
Đội của Giang Mục quả nhiên đã thua.
Hắn sa sầm mặt mày, tâm trạng cực kỳ tệ hại.
Ngay lúc này, một nam sinh bên đội đối thủ lộ liễu giơ ngón tay thối về phía đội của Giang Mục đầy vẻ khiêu khích.
Hắn ta còn buông lời nhục mạ, khiến ngọn lửa chiến tranh bùng nổ ngay tức khắc.
[Đến rồi, đến rồi! Trong trận hỗn chiến này, Giang Mục bị Tống Trình đẩy ngã khi đang cố can ngăn, sau đó tay bị người ta giẫm gãy xương.]
[Nếu có thể thay đổi cảnh này, Giang Mục sẽ không ôm hận Tống Trình, tương lai cũng sẽ không nhúng tay vào khiến nữ chính cứu rỗi thất bại.]
[Con gái ơi, mau nghĩ cách đi!]
Tôi thì có cách gì được chứ?
Tay chân thì khẳng khiu, đánh nhau sao lại ai!
[Tấn công vật lý! Dùng tiếng thét để cắt ngang!]
[Tuy hơi mất mặt chút nhưng mà hiệu quả cực kỳ!]
[Đợi đến lúc tất cả mọi người đờ đẫn ra thì xông xuống kéo Giang Mục đi, rời sân một cách thật "ngầu" vào.]
Chẳng lẽ không còn cách nào giữ thể diện hơn chút sao?
Nhìn dòng bình luận mà tôi do dự mất ba giây, sau đó quyết định "đâm lao thì phải theo lao".
Đột nhiên, tôi bùng nổ bằng một tiếng hét xuyên thủng cả nhà thi đấu bóng rổ.
Tất cả mọi người đều khựng lại, đồng loạt nhìn về phía tôi.
Mặt tôi nóng bừng như lửa đốt.
Cả đời này chưa bao giờ thấy xấu hổ đến thế.
Chớp lấy lúc các cầu thủ trên sân còn đang ngơ ngác, tôi phi xuống sân, nắm chặt lấy tay Giang Mục kéo hắn ra khỏi đám đông, rời xa trung tâm của chiến sự.
Tôi nắm chắc tay Giang Mục, ra sức kéo hắn đi.
Hắn có vẻ không hợp tác lắm, cứ lững thững đi phía sau, tôi sốt ruột mắng:
"Cậu đi nhanh lên chút được không hả!"
"Cứ lề mề lề mề mãi."
Lúc này là phải rời khỏi hiện trường thật xa mới tránh được sự cố xảy ra.
Ánh mắt Giang Mục cứ dán chặt vào đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của chúng tôi.
Nghe thấy lời tôi, hắn bình thản hỏi: "Cô đang làm cái gì thế?"
Tôi bực dọc đáp: "Tôi sợ cậu bị thương chứ sao!"
"Ghét nhất là mấy tên con trai các người, lúc nào cũng đầy máu bạo lực, hở chút là đánh nhau."
Tôi thuận tay xách luôn cái túi của Giang Mục, dắt hắn đi thẳng ra lối thoát hiểm trước bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào.
7
Thay đổi được tình tiết Giang Mục và Tống Trình kết oán, tâm trạng tôi tốt hẳn lên.
Bên ngoài trời nóng, tôi chỉ muốn rời đi thật nhanh.
Đang lúc dắt xe đạp chuẩn bị chào tạm biệt Giang Mục thì hắn ta vung đôi chân dài, ngồi chễm chệ lên yên sau xe tôi.
Tôi cau mày: "Cậu làm cái gì đấy?"
Hắn thản nhiên đáp: "Chở tôi đi."
Hả?
Tôi nhìn hắn đầy vẻ không thể tin nổi.
"Cậu không có vấn đề gì chứ? Tôi chở cậu á?"
"Có vấn đề gì sao?"
"Vấn đề lớn luôn ấy chứ! Cậu nặng bao nhiêu cậu không tự biết à?!"
Tôi lườm Giang Mục cháy mắt: "Có chở thì cũng phải là cậu chở tôi chứ!"
Hắn bỗng nhiên mỉm cười một cái, bảo: "Được."
Nụ cười ấy khiến tim tôi lỗi nhịp mất một giây.
Sao trên đời lại có người cười lên vừa đẹp trai vừa xinh đẹp đến thế nhỉ?
Đúng là tạo hóa thiên vị mà.
[Con gái ơi, hay là thuận nước đẩy thuyền, cua luôn Giang Mục đi.]
[Đúng đó, đúng đó, ở bên cạnh trông chừng phản diện, ngăn hắn trở thành kẻ thù của nam chính thì nữ chính sẽ không cứu rỗi thất bại nữa.]
[Nhìn đi, Giang Mục vừa đẹp trai vừa giàu lại còn thông minh, chẳng thiệt đi đâu mà lần!]
Lời của dòng bình luận nghe cũng có lý đấy.
Thế nhưng, tương lai Giang Mục dấn thân vào giới xã hội đen mà.
Tôi không thèm hắn đâu.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
[Bạn có thể thay đổi hắn mà! Hướng hắn đi theo con đường đầy năng lượng tích cực đi!]
[Thật đấy, thật đấy, con gái cân nhắc chút đi! Điều kiện của Giang Mục tốt cực kỳ! Với cả hắn "mạnh" lắm! Đời sống vợ chồng của hai người sau này viên mãn lắm đó! (002)]
Mặt tôi lại đỏ lên.
Chẳng phân biệt được là do gió mùa hè oi bức, hay là do mặt tôi đang nóng nữa.
Giang Mục đạp xe chở tôi rẽ vào một con đường rợp bóng cây.
Gió đổi hướng, thổi tới từ phía trước làm bộ đồ bóng rổ rộng thùng thình của Giang Mục phồng lên.
Lớp vải thỉnh thoảng lại chạm khẽ vào mặt tôi.
Vì không thể chịu nổi mùi mồ hôi trên áo Giang Mục, tôi đành phải đưa tay ra nắm chặt lấy vạt áo hai bên hông hắn.
Giang Mục bỗng nhiên bóp phanh xe.
"Sao thế..."
Lời chưa kịp dứt đã bị hành động của Giang Mục chặn lại.
Hắn nắm lấy cổ tay tôi, trực tiếp đặt tay tôi lên eo mình.
Giọng nói của chàng thiếu niên nương theo gió lướt qua tai tôi: "Không cần phải thử lòng, tôi đang vui, cho phép cô ôm đấy."
Tôi không kịp đề phòng, va sầm vào lưng Giang Mục.
Nhiệt độ cơ thể của hắn xuyên qua lớp áo, nóng hổi như muốn làm bỏng cả cánh tay tôi.
Chiếc xe đạp lăn bánh qua những đốm nắng vỡ vụn trên mặt đất, gió thổi làm rối tung mái tóc, và rối loạn cả nhịp tim tôi.
8
Tôi quyết định rồi.
Tôi sẽ chinh phục Giang Mục.
Dòng bình luận đã khuyên giải tôi rất lâu, nhưng chỉ cần một câu cuối cùng: "Chẳng lẽ bạn còn muốn lặp lại năm lớp 12 nữa sao?" đã lập tức thuyết phục được tôi hoàn toàn.
Sau khi hạ quyết tâm, tôi chọn kỳ thi đại học làm điểm đột phá.
Theo cốt truyện trong sách, Giang Mục sau khi thi đại học xong sẽ ra nước ngoài.
Ở đó, hắn bắt đầu bước chân vào con đường hắc đạo.
Tôi phải khiến hắn ở lại trong nước học đại học mới được.
Trước tiên, phải khiến hắn thích tôi thì lời nói của tôi mới có trọng lượng.
Nhờ sự trợ giúp của dòng bình luận, tôi nắm rõ sở thích của Giang Mục như lòng bàn tay.
Ngày nào tôi cũng mang đồ ăn vặt đến tiếp tế cho hắn.
Sữa Wahaha là món cố định, mỗi ngày một chai.
Tiền mua đồ đều trừ vào số mười nghìn tệ mà hắn đưa.
Dù vậy, tôi vẫn thấy đau lòng xót ruột vô cùng.
Tôi thường chọn lúc trước tiết tự học cuối cùng buổi chiều để mang đồ ăn đến.
Tầm đó người ta dễ đói, dễ thèm ăn vặt nhất.
Sau một tuần "nuôi ăn", tôi quyết định tiến thêm bước nữa.
Giang Mục học rất giỏi.
Tôi mượn cớ đó để nhờ hắn phụ đạo cho mình.
Tôi ôm sách sang tìm hắn hỏi bài, kết quả hắn lại chẳng buồn đếm xỉa gì đến tôi.
Hắn khẽ nhướng mi, lười biếng đáp: "Không rảnh."
Nhìn trò chơi đang chạy trên điện thoại của hắn, tôi cạn lời: "Được thôi, thế tôi đi tìm người khác."
Tức giận, tôi cầm lấy chai Wahaha vừa đặt lên bàn hắn mang về, trước mặt hắn cắm ống hút vào uống ngon lành.
Đồ ăn vặt cũng thu hồi hết, nhét vào túi áo mình.
Vừa xoay người định đi thì bị Giang Mục nắm tay giữ lại.
Hắn thọc tay vào túi áo đồng phục của tôi, lấy hết đồ ăn vặt ra.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào chai Wahaha trên tay tôi, bảo: "Đó là đồ của tôi."
Tôi nhả ống hút ra: "Chưa uống hết, cậu thích thì cứ cầm lấy."
Giang Mục lộ vẻ chán ghét: "Ai thèm uống đồ cô đã động vào, ghê tởm."
Tôi cười, cố ý chọc tức hắn: "Thế này đã thấy ghê rồi á, tương lai cậu còn nuốt cả nước miếng của tôi cơ mà."
Biểu cảm của Giang Mục cứng đờ.
Hắn thẹn quá hóa giận: "Khương Ninh!"
Tôi không mang đồ ăn vặt sang cho Giang Mục nữa.
Dòng bình luận bảo đây gọi là "lạt mềm buộc chặt".
Suốt ba ngày liền tôi không tìm hắn.
Ngay ngày đầu tiên hắn đã nhắn tin cho tôi: [Đồ ăn vặt của tôi đâu?]
Tôi không trả lời.
Hắn cũng không hỏi thêm.
Mỗi lần giờ ra chơi đi vệ sinh ngang qua lớp Giang Mục, tôi đều vô thức tìm kiếm bóng dáng hắn.
Xuyên qua khung cửa sổ và đám đông, mấy lần chúng tôi chạm mắt nhau.
Ánh mắt hắn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững.
Đôi khi tôi nảy sinh một ảo giác.
Hình như, chúng tôi đã từng nhìn nhau qua khung cảnh này vô số lần rồi.
Lớp học, sách vở, bảng đen, đồng phục, bậu cửa sổ màu xanh...
9
Những "điểm neo" ký ức này vô cùng rõ nét.
Nhưng tôi ở ngoài hành lang và Giang Mục ở trong lớp lại xa xôi đến lạ thường, như hai đường thẳng song song vậy.
Cái khả năng vĩnh viễn chẳng thể giao nhau ấy khiến lòng tôi dâng lên một nỗi buồn không rõ căn nguyên.
[Con gái ơi đừng thẩn thờ nữa, Giang Mục đến kìa!]
[Mau theo kế hoạch mà khích tướng hắn đi, hắn chắc chắn cắn câu.]
Tôi hoàn hồn, vội vàng rút một tờ đề ra nhờ nam sinh bàn trên giảng bài giúp.
Giang Mục đi ngang qua lớp tôi, lập tức bắt gặp cảnh tôi và cậu bạn bàn trên ngồi sát sạt bên nhau.
Tôi giả vờ chăm chú nghe giảng, nhưng thực chất khóe mắt luôn chú ý đến Giang Mục.
Sau khi giảng xong bài, tôi lấy đồ ăn vặt ra cảm ơn.
Tôi mỉm cười vô tình nhìn ra cửa sổ, quả nhiên thấy sắc mặt Giang Mục tối sầm lại.
Đây là ngày thứ tám tôi không tìm Giang Mục.
Tôi cố tình đăng mấy tấm ảnh lên vòng bạn bè với những dòng trạng thái:
"Cảm ơn bạn XX đã giảng bài cho mình nha."
"Bạn XX tốt quá, vừa đẹp trai lại vừa tốt bụng."
"Buồn quá đi, hạng thi tháng thấp thế này, muốn thi cùng trường đại học với người ta xem ra là không thể rồi."
"Vui quá, học bá đã đồng ý tan học sẽ cùng mình học bài, chỗ nào không hiểu là có thể hỏi rồi!"
Đúng như dòng bình luận đã dự đoán, Giang Mục không thể nào làm ngơ được nữa.
Hôm nay hắn đã chủ động tìm đến.
Sau giờ tan học, hắn hiên ngang đi thẳng vào lớp tôi, ném phịch cái cặp sách lên bàn bạn cùng bàn của tôi.
Vẻ mặt hắn vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo: "Tôi kèm cô học."
Tôi thầm cười đắc chí.
Quả nhiên là cắn câu rồi.
Giang Mục vốn có cái miệng rất độc địa.
Lúc phụ đạo cho tôi, hắn không ít lần mỉa mai chỉ số thông minh của tôi.
Ban đầu tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng sau này tôi đã tìm ra cách trị hắn.
"Không sao hết, sau này con của chúng mình giống cậu là được rồi mà."
"Tôi nỗ lực như thế này chẳng phải là vì muốn thi cùng trường đại học với cậu sao? Nếu không được thì đỗ vào trường nào gần cậu một chút cũng tốt mà."
"Giang Mục, cậu thông minh quá, lợi hại quá đi, đúng là người chồng tương lai mà tôi đã chấm rồi."
Những lúc như thế, cái sự độc miệng của Giang Mục sẽ biến mất tăm.
Trên gương mặt lạnh lùng và kiêu kỳ kia hiện lên vài phần gượng gạo, vài phần xấu hổ.
"Tôi kèm cô học không phải để cô dùng thủ đoạn theo đuổi tôi đâu."
"Cấm nói chuyện."
"Cấm nhìn tôi."
"Cấm..."
"Cấm cái gì cơ?" Tôi tò mò hỏi vặn lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi tôi đang vô thức cắn lấy nắp bút, yết hầu khẽ chuyển động.
Hắn đưa tay bóp nhẹ vào sau gáy tôi, xoay mặt tôi đi hướng khác.
"Cấm quyến rũ tôi."
Tôi nghĩ có lẽ hắn đang hiểu lầm tai hại về định nghĩa của từ "quyến rũ" rồi.
10
Dưới sự trợ giúp của Giang Mục, thành tích của tôi thực sự đã thăng hạng vượt bậc.
Hai lần thi thử tôi đều lọt vào bảng vàng top 100 của khối.
Tôi cố ý dẫn dắt hắn, muốn hắn lựa chọn các trường đại học trong nước. Nhưng sau nhiều lần thử thăm dò, hắn chưa bao giờ trả lời thẳng thắn vào vấn đề.
"Đợi có điểm thi đại học rồi tính."
Nhưng cho đến khi kỳ thi kết thúc và điểm số đã có, hắn lại nói: "Tôi sẽ ra nước ngoài."
Tôi hẹn gặp hắn, vừa sốt sắng vừa nắm chặt lấy tay hắn: "Tại sao chứ?"
"Cậu đi rồi, tôi nhớ cậu thì phải làm sao?"
Hắn rút tay ra, những ngón tay khẽ co lại đầy vẻ không tự nhiên.
Giọng nói hờ hững: "Gia đình sắp xếp rồi."
Tôi đờ người ra tại chỗ.
Nếu hắn vẫn đi theo đúng cốt truyện trong sách, sau này vẫn sẽ dây dưa với nam nữ chính, ảnh hưởng đến việc cứu rỗi khiến thế giới sụp đổ, vậy chẳng phải tôi lại phải lặp lại cơn ác mộng lớp 12 này sao?
"Cậu đừng đi có được không?"
Tôi nhìn Giang Mục, nghĩ đến cái cảnh phải quay lại vòng lặp lớp 12 khốn khổ kia là nước mắt chực trào ra.
Ai mà hiểu được chứ, đời tôi sao mà khổ thế này.
Giang Mục chăm chú nhìn vào mắt tôi, bất chợt hỏi: "Tại sao cô lại thích tôi?"
Tôi sững sờ.
Đại não trống rỗng.
Tôi bắt đầu lục tìm lại tất cả những bộ phim thần tượng và tiểu thuyết ngôn tình từng xem để sắp xếp ngôn từ: "Chẳng có tại sao cả, thích thì là thích thôi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã bị cậu thu hút rồi. Ngày nào tôi cũng nghĩ về cậu, thấy cậu là tôi vui, tôi muốn ở bên cậu mãi mãi."
Tôi cứ ngỡ màn tỏ tình chân thành này sẽ khiến Giang Mục cảm động.
Thế nhưng ánh mắt hắn lại tối sầm xuống.
Đôi đồng tử đen kịt định thần nhìn xoáy vào tôi, mang lại một cảm giác rợn tóc gáy kỳ lạ.
Tôi cẩn thận nhớ lại những lời mình vừa nói, rõ ràng là không sai chỗ nào mà.
"Thích, mãi mãi."
Giang Mục khẽ cười: "Làm sao cô chắc chắn được mình có thể yêu một người mãi mãi, mãi mãi không đổi thay?"
Tôi đánh liều đối mặt với áp lực từ ánh mắt của hắn mà đáp: "Tương lai chúng mình kết hôn rồi mà."
"Kẻ đa tình thì mãi đa tình, người trường tình thì luôn trường tình. Tôi rất hiểu bản thân mình, tôi đã chọn cậu thì nhất định sẽ luôn hướng về cậu."
"Kẻ đa tình thì mãi đa tình, người trường tình thì luôn trường tình..."
Giang Mục lặp lại câu nói đó một lần.
"Tôi nhớ lần đầu tiên gặp mặt, lúc cô đánh tôi, cô có nói tương lai tôi sẽ chết, còn là tự sát nữa."
"Tôi rất hiểu bản thân mình, tôi sẽ không bao giờ làm ra cái hành động tự sát nhu nhược đó. Tôi chỉ hủy diệt những kẻ có lỗi với mình, hủy diệt những thứ khiến tôi không vui mà thôi."
"Khương Ninh, cô luôn miệng nói với tôi tương lai tốt đẹp đến nhường nào, vậy một kẻ như tôi tại sao lại phải tự sát?"
Hơi thở của tôi nghẹn lại.
Tôi nỗ lực kiềm chế biểu cảm trên gương mặt mình.
Tại sao ư?
Làm sao tôi trả lời được đây!
Ngay từ đầu những lời đó đâu có dành cho hắn đâu.
Quả nhiên, nói dối một lần thì phải dùng hàng nghìn lời nói dối khác để bù đắp.
Gió mùa hè oi ả đến phát bực.
Đứng dưới bóng cây trong công viên, mồ hôi tôi vã ra như tắm, nhưng sống lưng lại cảm thấy lạnh lẽo.
Giang Mục tiến lên một bước ép sát, tôi theo bản năng lùi lại.
Hắn cứ tiến, tôi cứ lùi, cho đến khi lưng tôi chạm cứng vào thân cây phía sau.
Giang Mục rủ mắt nhìn tôi, vòng tay bao vây lấy tôi vào lòng.
"Nói đi."
Còn tiếp…