08/06/2026
Gần đây VTV tiếp tục phản ánh nhiều trường hợp người dân bỏ ra hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ đồng để mua “gói sở hữu kỳ nghỉ”, nhưng sau đó không thể sử dụng như kỳ vọng hoặc rất khó chấm dứt hợp đồng.
Dưới góc độ luật sư, tôi cho rằng cần nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và đúng bản chất pháp lý.
1. Hợp đồng kỳ nghỉ không mặc nhiên là lừa đảo
Trước hết cần khẳng định:
Không phải mọi hợp đồng kỳ nghỉ đều là lừa đảo.
Về nguyên tắc, Bộ luật Dân sự 2015 cho phép các bên được tự do thỏa thuận và giao kết hợp đồng nếu không vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội.
Do đó, nếu doanh nghiệp công khai sản phẩm, công khai giá bán, công khai quyền và nghĩa vụ các bên, khách hàng tự nguyện ký kết thì hợp đồng vẫn có giá trị pháp lý.
Nói cách khác:
👉 Một hợp đồng bất lợi cho người mua chưa chắc là lừa đảo.
👉 Một hợp đồng khiến người mua hối tiếc sau khi ký cũng chưa chắc là lừa đảo.
⸻
2. Dấu hiệu pháp lý nào có thể dẫn đến hành vi lừa đảo?
Vấn đề phát sinh khi khách hàng được tư vấn một đằng nhưng hợp đồng lại ghi một nẻo.
Ví dụ:
* Quảng cáo có thể bán lại dễ dàng nhưng hợp đồng không quy định.
* Cam kết sinh lời nhưng hợp đồng không có điều khoản bảo đảm.
* Nói được hoàn tiền nhưng hợp đồng quy định không hoàn lại.
* Nói được nghỉ dưỡng tại nhiều quốc gia nhưng thực tế rất nhiều điều kiện hạn chế.
Nếu doanh nghiệp hoặc nhân viên tư vấn cố ý đưa ra thông tin sai sự thật nhằm làm khách hàng tin tưởng giao tiền thì khi đó có thể phát sinh trách nhiệm pháp lý.
Trong trường hợp nghiêm trọng, nếu ngay từ đầu đã có mục đích gian dối để chiếm đoạt tài sản thì còn có thể bị xem xét dưới góc độ hình sự về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
⸻
3. Vì sao nhiều người ký rồi mới phát hiện rủi ro?
Trong thực tiễn tư vấn, tôi nhận thấy có ba nguyên nhân phổ biến:
Thứ nhất: Bị tác động tâm lý
Khách hàng được mời dự hội thảo, nhận quà tặng, voucher du lịch, ăn uống miễn phí.
Sau nhiều giờ tư vấn liên tục, nhiều người đưa ra quyết định dựa trên cảm xúc thay vì phân tích pháp lý.
Thứ hai: Không đọc kỹ hợp đồng
Nhiều hợp đồng dài hàng chục trang.
Khách hàng chỉ nghe nhân viên tư vấn mà không đọc điều khoản về:
* Chấm dứt hợp đồng;
* Hoàn tiền;
* Phí thường niên;
* Điều kiện sử dụng kỳ nghỉ;
* Chuyển nhượng quyền lợi.
Thứ ba: Tin vào lời hứa thay vì văn bản
Đây là sai lầm nguy hiểm nhất.
Khi xảy ra tranh chấp, Tòa án thường căn cứ vào hợp đồng, phụ lục và chứng cứ bằng văn bản.
Những lời hứa miệng rất khó chứng minh.
⸻
4. Nếu đã ký hợp đồng thì có hủy được không?
Nhiều người cho rằng đã ký là mất tiền.
Quan điểm này cũng không hoàn toàn đúng.
Nếu chứng minh được:
* Bị lừa dối khi giao kết hợp đồng;
* Bị cung cấp thông tin sai sự thật;
* Bị che giấu thông tin quan trọng;
* Nội dung hợp đồng vi phạm pháp luật;
thì vẫn có thể yêu cầu tuyên bố giao dịch vô hiệu hoặc yêu cầu bồi thường thiệt hại theo quy định của Bộ luật Dân sự.
Tuy nhiên, việc này cần chứng cứ cụ thể chứ không chỉ dựa vào cảm giác “bị lừa”.
⸻
5. Quan điểm của luật sư
Điều đáng lo ngại nhất không phải là bản thân “hợp đồng kỳ nghỉ”.
Điều đáng lo ngại là cách thức bán hàng.
Một sản phẩm tốt không cần thúc ép khách hàng ký ngay trong vài giờ.
Một hợp đồng minh bạch không sợ khách hàng mang về nghiên cứu hoặc nhờ luật sư xem trước.
Nếu ai đó liên tục nói với bạn:
❌ “Ưu đãi chỉ có hôm nay.”
❌ “Ra khỏi phòng là mất suất.”
❌ “Phải chuyển tiền ngay.”
Thì đó chính là lúc cần thận trọng nhất.
⸻
Kết luận
Từ góc độ pháp lý, “hợp đồng kỳ nghỉ” không đồng nghĩa với “lừa đảo”.
Tuy nhiên, nếu doanh nghiệp sử dụng thông tin gian dối, che giấu rủi ro hoặc cố tình tạo hiểu lầm để khách hàng giao tiền thì hành vi đó có thể dẫn đến trách nhiệm dân sự, hành chính hoặc thậm chí hình sự tùy từng trường hợp cụ thể.
⚖️ Một chữ ký chỉ mất vài giây, nhưng hậu quả pháp lý có thể kéo dài nhiều năm.
P/s: Nguồn hình ảnh từ VTV Times
https://www.facebook.com/share/v/1FgSYCNFFj/?mibextid=wwXIfr