25/10/2019
* TÂM BÚT *
Tôi nói bạn nghe vài điều này tôi nghiệm thấy vừa hợp tình, hợp lý lại thuyết phục nhé:
1. Có đôi khi (nếu không muốn nói là nhiều khi) ta TỰ TI mình là DÂN TỈNH sống và làm việc tại Thủ Đô. Nhưng ta quên mất rằng lý do ta tồn tại và trụ lại? Tại sao? Ta hãy cứ sống đàng hoàng vậy thì khi mà chính ta đang làm giàu cho nơi ta tồn tại thì hãy ngẩng cao đầu và tự hào về nơi ta xuất phát. Bởi miền đất ấy là nơi nung đúc ra ta - một con người tử tế.
2. Nhiều người còn có tư duy coi thường người trẻ tuổi (là non nớt, không đủ trình, không đủ tầm...) nhưng thực ra trẻ đâu đồng nghĩa với non; đỏ đâu có nghĩa là chín... Có nhiều chuyện thành công do nhiều kinh nghiệm nhưng nhiều khi kinh nghiệm đâu cần quá nhiều nhiều khi thành sự là do tính mới, tư duy mà nên.
3. Đôi khi chính chúng ta tự bó hẹp khả năng của mình; thiếu tin tưởng vào bản thân mình bởi lối suy nghĩ tự giới hạn bản thân hoặc mặc cảm trước tác động từ phía bên ngoài không mang tính xây dựng cho ta. Tại sao phải không thể trong khi bạn có thể?
4. Mỗi chúng ta đều có ít nhất một "đối tượng" để bảo vệ, để tự hào. Đơn cử như: quê hương, nghề nghiệp thậm chí đơn giản chỉ là một người...
Có đôi khi ta "bảo vệ" một cách bất chấp khiến sự khách quan và tầm nhìn bị ảnh hưởng. Tư duy dẫn đến hành vi thiếu chuẩn xác. ..
Đơn cử như:
Tôi yêu quê hương Thanh Hóa, nhưng Thanh Hoá quê Tôi không hiểu vì đâu mà nhiều người không thiện cảm? Nên tôi khá nhạy cảm với ai có thái độ với quê hương Tôi khi. Đặc biệt, khi mà biết tác giả bài "Quê tôi Thanh Hóa" không phải người Thanh Hóa nhưng trong bài hát có lời "quê tôi rau má..." Nghe sao thật đớn đau. Nhưng mà khi ngấm ý nghĩa toàn bài rồi thì tôi hiểu và vô cùng cảm ơn tác giả. Đã "tự nhận" mình là người con Thanh Hóa để viết nên bài hát tuyệt vời. Nếu tôi có thẩm quyền và người tác giả ấy có mong muốn thì Tôi mong được kết nạp Anh là người quê Tôi.
Trong bất kỳ nghề nào đó cũng vậy. Nếu một người tự nhận/gây nhầm lẫn để mọi người hiểu rằng người đó là đồng nghiệp của bạn nhưng vì tuổi tác, bằng cấp của người đó theo quy định chưa đủ điều kiện để trở thành đồng nghiệp của bạn. Bạn tự hào về nghề nghiệp của mình nên không muốn những người thiếu điều kiện trên đứng trong hàng ngũ với bạn... Nhưng bạn ơi hãy một lần cùng tôi tịnh lại và xem: Người đó (nếu) đứng trong hàng ngũ đồng nghiệp của bạn mà khiến nghề nghiệp của bạn được thêm tự hào hơn hoặc ít nhất không làm xấu đi thực tế vốn có của nghề thì ít nhất bạn cũng có thêm một đồng sự vô hại. Vậy tại sao phải cố gắng làm khó?
Trong khi, nếu có đóng góp cho nghề của bạn thì họ rất xứng đáng được ghi nhận và tôn vinh đó chứ? Hãy công bằng với họ - những người nghĩ cho nghề nghiệp của mình.
Ví dụ không xa: Trong nghề Luật của Tôi chẳng hạn, tôi được biết không ít người vì đam mê, vì nhiệt và vì khát vọng công lý. Họ sẵn sàng làm những công việc đầy gian nan, áp lực để đòi hỏi công bằng, lẽ phải cho người xung quanh. Có những cái kết thành công không tưởng và nếu so sánh với người có đầy đủ bằng cấp, chứng chỉ trong nghề thì khả năng người đó vẫn xuất sắc hơn ít nhất là một người.
Vậy tại sao không ghi nhận và vinh danh những "vệ quân" ấy?
Bản thân Tôi - một người "học vị phổ cập" trong nghề, nhưng tôi thiết tha và vẫn đang làm những điều mà trang lứa tôi mặc định là "chưa đến tuổi". Đã qua những khó khăn, sóng gió nhất định, tôi mong muốn một điều giản dị là được "vững tay chèo"!
------------------
Tôi thường nói với nhân sự của mình: "Bên ngoài kia có rất nhiều Thầy giỏi. Chị chỉ là một hạt cát nhỏ trên sa mạc mênh mông của kinh nghiệm, kiến thức nghề kia.
Nếu để tự chấm điểm, chị chỉ dám vinh dự nhận tới điểm 6. Và ngay lập tức chấm lại cho các em - những đàn em ngây ngô điểm 4.
Và như vậy nghĩa là chị còn kém cỏi nhiều lắm. Hãy vươn ra tìm kiếm bên ngoài. Nhưng nếu muốn gắn bó thì chị cũng không từ. Bởi ít nhất chị cũng đã hơn điểm các em. Nhưng ngoài kia, lượng điểm 7-8 là không hề hi hữu. Thậm chí điểm 9-10 cũng không khó tìm.
Vậy nhưng chị sẵn sàng dạy cho em nhanh chóng đạt điểm 6. Và quá trình để em đạt điểm 6 nhanh thôi, đồng thời khi đó chị sẽ tự tu bổ cho mình đạt điểm 7....
Đến khi nào cảm thấy chị không "đủ trình" để dạy các em nữa, hãy vươn ra bên ngoài. Mạnh mẽ tạo dựng cho mình cái riêng biệt hoặc theo tìm một bậc Thầy tuyệt vời xa chị...
-----------
Sâp tới, bằng chút "vốn" mọn của mình. Tôi muốn tạo cơ hội cho chính mình và hậu bối. Bằng việc mở lớp kỹ năng vỡ lòng nghề Luật.
Vô cùng mong có người hiểu và cùng Tôi nung những viên gạch của nghề.
Trân trọng mọi người đã bớt thời gian quý báu để đọc đến đây!
- 25/10/2019