Luật Amazic

Luật Amazic Tư vấn pháp luật, giấy phép kinh doanh, thuế, dân sự, hình sự, hôn nhân & gia đ?

30/11/2023

📌Công ty TNHH 1TV là công ty chỉ có 1 người???
TNHH 2 TV trở lên thì tối đa có bao nhiêu thành viên?

26/11/2023

Nên lựa chọn đăng ký loại hình giấy phép kinh doanh nào cho mô hình kinh doanh của bạn????
-------------------------------------

NHẬT KÝ THƯ KÝ TÒA [phần 9] Ngày 18.03 … Hoàng với mình ra café Điểm Hẹn gặp người yêu cũ tên Thu, Hoàng đùa bảo không b...
18/05/2023

NHẬT KÝ THƯ KÝ TÒA [phần 9]
Ngày 18.03 …
Hoàng với mình ra café Điểm Hẹn gặp người yêu cũ tên Thu, Hoàng đùa bảo không biết có hẹn bắt nhận con gì không. Té ra người yêu cũ nhờ Hoàng xin việc cho đứa em họ.
Hoàng có công ty bất động sản người nhà đứng tên, lại bỏ vốn cho bà chị làm công chứng viên, cái tổ hợp bất động sản vừa công chứng của nó ngày càng phất. Ai cũng biết nó đứng sau cả nhưng nó chối hết. Nhưng mình phải cảnh giác, không ngu như nhiều thằng, đã làm ngoài làm trong mà cứ bô bô, có ngày có thằng chí thân, muốn đâm mình nó làm tố cáo nặc danh là mình đứt, chính trị nó thủ đoạn lắm, đấy mày thấy, toàn đồng đội chơi nhau cả, chứ nhiều vụ ai biết đâu tép bơi dưới biển. Giờ ghế ít đít nhiều, mình không cẩn thận, bể. Bao nhiêu vụ bắt bớ gài bẫy, cũng anh em đồng đội chơi nhau thôi, mày phải khôn lên, Hoàng bảo.
Thế này nhá, Hoàng bảo Thu, nếu là em thì anh nhận, em yêu cầu bao nhiêu lương anh bán nhà anh nuôi em, còn cái cô này lý lịch trích chéo thế này anh không ham.
Thứ nhất, em nói nó học giỏi lắm, bằng giỏi Hà Nội về mà còn cần bà chị đi xin việc cho thì vứt, cái loại này có thể có cái bằng giỏi, học thuộc làm đúng bài, điểm cao, nhưng không đủ để làm việc, giỏi đếch cần phải nhờ người khác xin việc cho cái văn phòng công chứng phọt phẹt ở cái phố hạng ba này. Bọn này có chút chữ lại hay ảo tưởng, nó tưởng nó ngon, rồi vào vài hôm lại ỏng ẹo đứng núi này trông núi nọ, rồi bảo ôi anh ơi em bằng giỏi mà lương có bằng thằng bằng trung bình. Ngu thế, vào văn phòng làm chứ không phải đi học để tranh học bổng, ở trường em học điểm cao thì em có học bổng, ở chỗ làm em làm được nhiều việc hơn người em mới nhận nhiều tiền hơn, có cái bằng giỏi giỏi thường ảo tưởng thế mới đau, đã biết đếch làm gì chưa hay toàn đang học việc, mà hở cái là tiền. Anh có phải trường học đâu mà cấp học bổng cho bọn đi học, cho anh xin, đến ạ với mấy đứa ảo tưởng vào sức mạnh, trời ơi, bằng cử nhân giờ còn nhiều hơn mười đàn vịt của cô Sáu nhà anh ở quê.
Thứ hai, em nói em nó nhà khá giả có nhà xe cha mẹ cho, không quan trọng lương tiền, chỉ cần công việc học hỏi, nghe là anh đã không ham. Nói thật, anh thường tuyển mấy thằng rất nghèo, nó đi làm quay quắt lên vì tiền, đói mốc ra, nhưng vào anh lo cho vài đồng, nó thực sự muốn học nghề nó phải tìm cách mà sống, phải làm thuê cuốc mướn, chạy xe ôm, cái bọn quay quắt lên vì tiền đó mới làm nên việc, phải khát tiền mới chịu làm để kiếm tiền. Cái bọn chê tiền nó chê luôn công việc. Chúng thường ngửa tay xin tiền cha mẹ nhưng lại ngồi lướt facebook, đi còm dạo đạo đức giả, rồi nó còn hay vô ơn kiểu làm không làm trả dép nghỉ, nó toàn chửi doanh nghiệp trả lương là tư bản bóc lột, nhưng nó đếch có làm việc, thích hưởng thụ, thế hỏi em bọn anh bóc lột sức lao động nhưng nó không chịu lao động thì bóc cái gì. Bọn chê tiền là bọn vớ vẫn nhất, không chịu làm, ngồi chờ cha mẹ loo, là thất đức với cha mẹ. Đến cha mẹ mà chúng nó không thương, thì nó làm sao thương anh, anh muốn tuyển người thương anh. Nói thật anh buồn nôn bởi cái bọn khá giả nửa mùa, ăn cơm cha mẹ mà toàn giọng giả cầy, bọn này lười nhác, chỉ thích ăn chơi, anh không tuyển người về làm văn công văn nghệ.
Thứ ba, em nói kinh nghiệm gì, văn phòng công chứng thì cần đếch kinh nghiệm mùa hè xanh tình nguyện, đó là mấy cái trò hú hí tuổi trẻ đú đỡn, cả năm một lần lên rừng dọn rác cho bà con chỉ để chụp ảnh quay phim đăng báo. Thế không có mùa hè xanh bà con bản làng không có bọn làm tình nguyện thì chết hết à. Lấy tiền doanh nghiệp bọn anh đi phát chỗ này phát, phát chỗ kia, gom mấy cái áo cũ không thèm mặc nữa, rồi nhiều nơi còn ăn lẹm vào quà của doanh nghiệp bọn anh, nhưng lại khoe đang đi làm từ thiện, đấy cái đám hè xanh là anh ớn, màu mè cả. Anh biết, bọn bưng bàn kê ghế nhưng đừng đùa, cứ lên làm chủ tịch lãnh đạo chứ chẳng chơi, tiền lệ rồi, bố đoàn con đoàn rồi lãnh đạo, lãnh đạo cần đếch gì chuyên môn. Đi làm công chứng quèn làm đếch gì cho khổ, nghề này cần biết việc thật, không đi tù như chơi. Có thứ kinh nghiệm tốt cho chuyện vĩ đại của thiên hạ, nhưng nó đếch kinh nghiệm mẹ gì cho công việc của anh. Đéo nhiều đứa, chưa làm được cái văn bản cho đúng chính tả đã đòi thay đổi thế giới. Lại xinh nữa à, đếch bằng em, mà có bằng em, anh cũng cần đứa vào làm việc, chứ không phải vào để ngắm, ngắm gái anh xin được ngắm em cho rồi.
Thằng Hoàng nó từ chối người yêu cũ mà nó làm một tràng như rắc muối vào mặt, nhưng quái, nó nói vậy rồi xen kẻ nó vẫn nịnh em Thu liên hồi, nó ru thế đếch nào em Thu ra về còn ỏn ẻn cười bảo nào rảnh cà phê. Nghĩa là nó từ chối vỗ mặt như chửi mà con người ta vẫn thoải mái, tài thật thằng Hoàng đất.
Em Thu đi rồi, Hoàng bảo, có hai loại người yêu cũ, một là hãm lắm không bao giờ dám gặp lại, loại thứ hai, nhỡ gặp lại có thể yêu luôn được lần hai.
Sợ nhất là người yêu cũ hãm, đó là người yêu cũ đã chia xa lâu ngày quay lại vay tiền, hồi trước có một con mẹ kia, yêu cũ từ hồi đại học, thấy mình làm ăn được, nó gọi điện hỏi cho vay tiền mở cửa hàng bán áo online, trời đất, hãm nhất mày ạ.
Thu may là không gọi ra vay tiền, xưa nó không tham giàu đi theo thằng Lực có cái xe tay ga, bố nó bên tuyên giáo, thì giờ có khi vợ tao, hồi đó tao đi cái xe máy tàu mua một triệu tám ở cửa hàng xe cũ, cái đéo mẹ, nghèo nhục mày ơi, thằng Lực hồi đó đi tay ga, giờ nó cũng lên được ét hát rồi, đấy giàu đếch gì tiền của ông già cho, phải tự kiếm, chứ giờ ông già chẳng có cho nữa, nó bằng đếch tao được, nhưng mày ạ, săn gái mà bằng tiền như bây giờ nó không ham bằng săn gái bằng cái nghèo nguyên thủy, như mày, tao thấy mày nghèo như ăn xin, sao kiếm được con người yêu kháu hiền ngoan thế, tao thích vậy, tao mà yêu em nào thật lòng tao đéo nói tao có tiền.
Bọn gái giờ hư lắm, nó không cố gắng gì nhiều, nó chỉ cần xinh rồi bắt bọn bố đường nuôi, ngã ra là ăn tiền, người tài giỏi thì cày đọa ra vẫn đói. Mà gái ngoan thì họ lao động nhọc nhằn để kiếm tiền, gái hư nó ngửa tay xin, một ngày ta không có cho nữa, nó đá mình ra đường. Sao gái hư lại hay xinh mày nhỉ, đời đếch công bằng. Em Thu thì vừa xinh vừa ngoan, hiếm đấy, thấy không, em nó vẫn quý mới tin tao chứ mày. Mà giờ mày ạ, đùa chọc em ấy cho vui mồm, chứ cho bạc tỷ tao cũng không thèm đụng vào. Tao chỉ sợ người yêu cũ vay tiền.
Thôi đếch, nó nói chuyện vay tiền, không biết nó có chửi mình gì không, hy vọng nó trừ mình ra.
Ngày 21.3…
Tối nay, ăn xong bún măng vịt ngoài quán mụ Hòa rồi thì về nhậu thịt trâu gác bếp Hùng mang từ Lạng Sơn xuống.
Bình thường thì uống rượu anh Long nhưng hôm nay anh Trường mang chai Macallan được ông giám đốc sở cho, viết luận văn cho ổng, cho tao đấy, mà chắc rượu được biếu. Bọn mày uống hết đi, cất làm gì, hy vọng không phải rượu đểu, lão nói hàng xách tay, biết đâu.
Tao thì tao chỉ nghiện rượu nếp quê của thằng Long ngâm đinh lăng, uống nó lặng người mà sáng mai tỉnh dậy khỏe ru, chứ ba cái loại này, cũng chưa chắc. Mà uống đi, đừng sợ, giám đốc sở chả nhẽ cho anh em mình rượu giả. Nào uống đi.
Thằng Hùng bảo em tôn trọng anh Trường nhưng em chỉ xơi được rượu anh Long nên em xin phép dùng rượu anh Long, em xin lỗi ạ. Hùng kể trên em nhiều ông anh quan bác cứ về Hà Nội là như dân ta đi Paris về, thế nhưng đồ trên núi nhà em mới quý các anh ạ, chứ đồ Hà Nội mang về người ta không dùng ạ. Rượu nhà anh Long ngon, em thấy em mê.
Anh Trường bảo thằng Hùng khá, giờ mọi giá trị đều đổi chiều, cái gì quê quê, rừng rừng đồng đồng đồng ruộng ruộng là ăn tiền. Tao nói mấy đứa mày thấy đấy thôi, ngay khi Hà Nội vào mùa thu thì từng va li quà ở các miền quê lên mới làm cho Hà Nội có giá. Mà bọn mày biết Hà Nội sản xuất cái gì có giá nhất không, trời ơi không phải, sản xuất chính sách pháp luật, chỉ ở Hà Nội mới sản xuất cái món này, thậm chí sản xuất các loại quyết định bổ nhiệm, cái đấy mới ăn tiền. Sản xuất vậy mới có thu, có thu thì Hà Nội người ta mới hát Hà Nội mùa thu, thu là thu hoạch nhờ sản xuất quyết định các mày ạ, sao giờ mới hiểu.
Anh Trường nói hay, cái đếch quyết định gì cũng phải sản xuất từ Hà Nội, mấy thằng ở quê lên ngáo ngơ với nhau về một Hà Nội quyền lực mà té ra, quyền lực là khả năng sản xuất được các loại quyết định và quy định, đó là điều không bài học nào ở lớp có thể hiểu ra.
Ngày 22.3 …
Nắng và sự khô khốc khó chịu của trời tháng ba làm con người ta khó chịu, nhất là khi cả hội ngồi nghe chuyện cái Hương yêu ông thầy Tọt nên về bỏ chồng, rồi thầy Tọt chia tay vợ để cưới cái Hương đến cùng. Hôm rồi thì thằng Huấn về Đồng Nai bỏ vợ vì gặp thấy tình yêu đích thực nơi cái Thương quê Tuyên Quang.
Anh Trường bảo, nơi chúng ta học là một hoàn cảnh tai họa cho các cuộc tình, các chú thấy, mấy cái thủ tục tố tụng, định tội danh, hầu như anh em ngồi trực tiếp xử hết rồi, nay ra ngồi nghe lại lý thuyết rất chán, dẫn đến buồn, buồn thì cần tâm sự chia sẻ, mà trai gái lạ tứ phương bên nhau, gần gũi thì đâm đầu vào nhau thôi, chứ cũng không có gì lạ. Nhưng mà, không phải cuộc hôn nhân nào cũng dễ dàng sập vì cái huống cảnh cuộc sống nó tác động vào, chẳng qua, các cuộc hôn nhân đã có vấn đề, đây chỉ là nơi cái bản vẽ của hôn nhân lộ ra. Con người cũng đang đi tìm các cuộc vui thú hoang lạc của họ, chúng ta không thể từ chỗ đứng của mình để đánh giá được mọi thứ.
Ngày 25.3 …
Anh Long có em gái học luật, giờ đang học lớp luật sư. Anh bảo cái Linh vừa hiền vừa ngoan, cho nó theo nghề luật, sau có cái thẻ, về quê mở cái văn phòng, anh em hỗ trợ nhau, không bon chen gì.
Rồi anh ngồi kể lại cái chuyện học việc nó cũng gian truân, chứ ai bảo học luật ra không làm được gì thì làm luật sư. Anh Long bảo làm nghề gì cũng phải nghiêm túc, mà vì anh em nhà anh nghiêm túc nên cái hành trình học nghề nó cũng cua đi cua lại nhiều phen hoàng hồn.
Lần thứ nhất, anh Trường dẫn cho đến bác luật sư trong ban chủ nhiệm thành phố, còn là ủy viên của hội quốc gia kêu lắm, xưa làm Tòa ra về hưu mở văn phòng. Cái Linh kể bác này cũng có một số việc, nhưng chủ yếu hình sự, người ta đến nhờ giảm án này kia, nó vào hai tháng mà thấy có chỉ nhỏn 1 hồ sơ mới, hình sự thì chỉ lơi khơi vài ý giảm án, rồi suốt ngày bác đi họp gì ban khen thưởng kỷ luật tố cáo nhau gì trên đoàn, rồi đi họp liên đoàn, niềm vui của bác là khoác áo, đeo cà vạt, đi họp hành, bù khú với anh em theo kiểu người nghỉ hưu. Bác làm luật sư, nhưng vẫn rất phong thái quan tòa, kiểu luật sư đoàn ai sai phạm tố gì nhau là bác muốn xử lý. Với cái phong thái đỉnh đạc của mình, bác cũng cái hội đồng kỷ luật như một ban bộ rình anh em đồng nghiệp, hễ có cái gì sai là không chạy đâu cho thoát, kỷ luật ngay. Làm nghề, nhưng cảm giác xử lý được đồng nghiệp trong bác ánh lên niềm vui hồ hởi của một con người già rồi còn mẫn cán. Lúc rảnh rảnh, bác lại lôi chuyện xưa làm án, bác xử vụ này vụ kia to lắm, bác xử cả tử hình chung thân quan to, tự hào lắm. Linh chẳng học được gì, thế là nó xin nghỉ.
Lần thứ hai, nó vào công ty luật có ông thầy dạy bên trường nghề, văn phòng có thêm một chị luật sư với hai bạn chuyên viên, nghe kể cũng oai lắm nên cũng nhờ người quen giới thiệu, vào thì cũng kiểu có việc, cũng hình sự với đất đai nhiều việc. Luật sư thầy cũng quen biết nhiều, người ta giới thiệu việc ở các tỉnh ven, cứ luật sư Hà Nội về là nâng cấp lắm, đầu tiên thì theo học được những điều cơ bản, làm cái đơn, cho đọc hồ sơ, rồi tập làm luận cứ các kiểu, các anh chị nhiệt tình nên cái Linh cũng thích. Dịp rồi luật sư thầy dẫn đi tỉnh làm án, đi đến đâu là khoe thầy dạy ở học viện, bọn luật sư ở tỉnh này là học trò hết trơn, đấy cái vụ vừa trả hồ sơ điều tra lại nổi tiếng đó là thầy bảo vệ. Nhưng Linh cũng biết, án làm hình sự, thầy toàn quan hệ đi xin giảm, chứ có trả hồ sơ rồi điều tra lại cũng tội, nói thật thầy cũng giỏi đi xin, án giảm là có, nhưng thầy cũng chém quá, cứ nhận vụ nào là lên facebook thầy chém nát đối tụng bên kia, bên mình là công lý. Vào một đêm đẹp trời ven biển, luật sư thầy ngồi nhậu với một số anh chị học lớp luật sư ở địa phương, rồi bảo vụ đại án X, thầy bào chữa cho ông K, ổng ấy được 4 năm tù chứ mấy, mà lúc đầu người ta đòi chung thân ông. Vụ này cái Linh biết, nói thẳng ra có dàn xếp, anh trai ông K bỏ đến hơn bốn trăm tỷ cho doanh nghiệp bên kia, để thỏa thuận lại, rút tất cả các tố cáo, nhưng rồi nhà ông K cũng sạt nghiệp về vụ này, chứ có phải do tài luật sư đâu. Các cuộc rượu khề khà vào, luật sư thầy chém khiếp quá, mà bản chất không phải thế. Linh sợ quá, xin nghỉ.
Lần thứ ba, anh Long quyết phải tìm cái nơi sáng sủa chuyên nghiệp để học thật cái nghề. Anh Long tìm cho cái công ty luật bàn bản, trên web vô cùng hoành tráng, đăng thông tin chi nhánh, rồi luật sư chuyên nghiệp áo quần bảnh bao ngon lành. Page của công ty có cả trăm ngàn người theo dõi, lượng tương tác khủng khiếp, anh Long liên hệ trưởng Văn phòng, phải nhờ mấy ông anh làm Tòa nữa để lấy cái danh làm quan hệ xin chỉ cho cái Linh có nơi học việc, rồi họ cũng nhận lời gặp ở quán cà phê ở phố Hàng Đường, hai bên trao đổi, rồi nhận lời.
Cái Linh đi học việc, ông luật sư đẹp trai bóng lộn, mặc vét đeo cà vạt sáng trưng, dẫn lên văn phòng công ty. Té ra lên tầng 3 của căn nhà biệt thự lớn, sau hỏi ra mới biết nhà riêng của chú họ của luật sư. Phòng có 4 chỗ ngồi, luật sư đẹp trai với hai bạn nhân viên, Linh nữa là đủ chỗ. Vào thì Linh cũng như các bạn được giao việc cứ lên báo, lên mạng thấy vụ việc gì nổi lên, ai bị bắt, ca sĩ nào gây tai tiếng, vụ án nào mới diễn ra, là cứ chế cái hình, copy điều luật liên quan đăng lên web, sau đăng hình lên page, chia sẽ link web.
Lạ, lần đầu tiên Linh đăng cái hình chế lên page, cái page mấy trăm ngàn người theo dõi mà Linh chờ 2 tiếng rồi mới thấy được 4 cái like, không nhẽ có vấn đề gì, vụ cũng nóng mà, hóa ra kéo xuống các bài của hai anh chị khác cũng vậy, page đến hơn bốn trăm ngàn người theo dõi mà có được 32 cái like.
Ngày nào cũng vậy, chế hình đăng lên page, rồi ít like quá, phải gửi cho người nhà vào like với khen giúp, được vài ngày đầu chứ sau người nhà dần cũng chán, chẳng thấy ai like giúp nữa. Sao có bài của sếp lên đến 3 ngàn like, mà chị em mình có chưa đến vài chục like, trang mình đến nửa triệu người theo dõi. Chị Trang có vẽ quý Linh nên mới nói, nửa triệu người mua đấy em ơi, sao mà em ngây thơ thế, có ma nào vào mà theo dõi chị em mình, mấy cái hình nhảm nhí vấy mấy điều luật copy, có cái gì cho họ xem đâu! Ba ngàn like cái bài đọc luật của sếp có giá hai triệu hai. Em muốn sáu nghìn like người ta giảm giá cho thì mấy bốn triệu chứ mấy. Chị thử cho em thấy. Rồi chị Trang lấy bài của chị Trang có 26 cái like, vào gửi like cho bên quảng cáo, mấy tiếng sau bài đăng của chị vượt sếp, được hơn ba ngàn rưỡi like.
Dần dần Linh mới hiểu, anh luật sư trai đẹp hợp tác với một bác thẩm phán về hưu, với có chú làm kiểm sát cũng về hưu cho ở ké cái phòng tầng 3 làm văn phòng. Lúc đầu, mới ra trường chưa học nghề chưa có thẻ, lập cái trang facebook, suốt ngày ngồi chế ảnh mấy vụ nổi tai tiếng trên mạng, gắn với vấn đề luật liên quan, rồi đăng website, đăng page. Luật lệ khô cứng mấy điều chẳng ai xem, thế là anh ấy mua like. Thuyết phục sao hai ông chú hợp tác góp tiền, mỗi người năm mươi triệu, về quê cắm sổ đỏ của mẹ vay ba trăm triệu nữa, thế là luật sư face ra đời. Đăng web đăng page mua like làm cho page lên cả trăm ngàn người theo dõi. Bài đăng lên không có ai like lại mua, bài sau không có lại thẹn với bài trước nên cứ mua như dân nghiện, nhưng nghiện mãi cũng hết tiền mua. Bác thẩm phán với chú kiểm sát về hưu cũng nản không góp tiền nữa, nên nay cứ đăng lên là dù page cả nửa triệu người theo dõi nhưng kiếm được vài chục like vì toàn người like với theo dõi giả.
Linh hỏi chị Trang sao lại kiên trì vậy, chị bảo cũng đang học nghề, giờ đi xin nơi khác mình cũng chẳng có kinh nghiệm gì, nên cứ ở đây thời gian mới tính, suốt này sống dưới cái lớp page nửa triệu like này cũng áp lực. Còn Linh, Linh áp lực thật và muốn được học nghề ở một nơi nào đó thực sự có nghề tử tế cho Linh học nghề, nên Linh lại nghỉ.
Xong rồi lại phải nhờ anh Trường, có ông bạn luật sư làm trong firm chuyên nghiệp, cái Linh giờ báo anh Long đã tìm thấy niềm vui cho chuyện học, vừa học vừa làm, dù khổ chút nhưng anh Long hy vọng cái Linh nó chăm chỉ, học biết làm cái nghề đàng hoàng nghiêm túc để mang danh gắn với tên mình.
Mình với các anh cũng đang học đây, không biết có tự tìm cho mình sự nghiêm túc để mang lấy cái tên gắn với nghề một cách đàng hoàng.
[đây là nhật ký hư cấu, được viết bởi một người đã có dịp đi cùng các sự thật của cuộc sống nghề luật]
-----------------------------
Theo bài viết của Bí mật nghề Luật

NHẬT KÝ THƯ KÝ TÒA [phần 8] Ngày 29.02 … À mày hỏi vụ tiếp viên chứ gì, khổ nếu về thủ tục, chẳng những phải à, đừng suy...
16/05/2023

NHẬT KÝ THƯ KÝ TÒA [phần 8]
Ngày 29.02 …
À mày hỏi vụ tiếp viên chứ gì, khổ nếu về thủ tục, chẳng những phải à, đừng suy đoán để bắt. Ví dụ nhá, giờ vào đồn bốn cô đều khai chỉ biết kem đánh răng, chỉ biết kem đánh răng thôi rồi chuyển, thế thì ông điều tra không phải chứng minh rằng bốn cô này biết là ma túy mà vẫn chuyển, lỗi cố ý bắt buộc phải có, mà không có lỗi cố ý thì bắt người ta có mà oan sai à. Tố tụng nó là phải thế, thấy trước mặt cái thằng mới chém người xong, nhưng phải có cơ sở chứng minh nó đã chém người, chứ không suy đoán là chắc chắn niềm tin nó chém người thì bắt.
Vụ này vì sao dân tình mạng um lên, các chú cần bình tĩnh mà xem, án ma túy biết rồi nó nặng, nặng nên thằng nào lỡ dính dễ gì khai là tôi chuyển, tôi buôn ma túy, tất nhiên dù nó biết rõ thì nó cũng nói nó không biết. Vậy thì ngoài chuyện quả tang đó thì còn chứng cứ gì khác khớp vào, đấy, thế người ta mới phải đi học luật, chứ mấy tòa án online trên mạng thì biết rồi, cả đời chưa biết điều luật nào đã thấy không công bằng, mà họ nói không công bằng đúng kiểu của họ, sao các chú phải xoắn.
Lý gì ấy à, họ chụp vào các vụ khác đã bị xử, bị bắt quảng tang ma túy, nó khai không biết nhưng vẫn xử, thì đó là cách đòi công bằng của dân mạng, đấy kia kìa, họ chụp hình báo chí luôn, ngày nọ lọ chai anh kia chở ca táp đi trên đường, bảo chuyển hàng thuê, không biết hàng gì, nhưng vẫn bị tử hình. Thì báo nó chỉ viết thế, còn hồ sơ điều tra đâu, chứng cứ đâu, tài liệu khác đâu, thì báo đâu bê lên báo hết được.
Còn nếu chỉ đè người ta ra, bắt, mà họ không có lỗi là sai, họ không biết ma túy mà ép họ không được, cái này trách nhiệm điều tra, trách nhiệm của điều tra, không có chứng cứ thả, có gì phải nghĩ nữa nhỉ.
Đúng là chú chỉ biết nuôi vịt, sao lại quả tang mà bọn chúng khai không biết là phải thả hết, Long à, anh nói nhé, thế mới có chuyện điều tra phải lập chuyên án, phải không lộ thông tin, phải kín, phải thu thập đủ các chứng cứ khác, kết hợp với chứng cứ quả tang, để chứng minh có mua bán, có thuê vận chuyển, có trao đổi tiền bạc, có liên kết khớp nối, chứ như chú nói, thì anh về anh đi buôn ma túy cho giàu, cứ bị bắt anh bảo không biết là xong. Làm sao dễ ăn thế, đấy, quan trọng là điều tra, anh làm việc tố tụng, mà anh lủng, anh lủng chứng cứ, anh không bắt họ được. Cũng có vụ, nói thật, nhiều ông chẳng chứng minh được, mà ép tội, oan người ta, đó, vì có cái đó, nên nhân vụ này, dân tình thấy vô lý, hoang mang, thấy cần phải chửi nhau.
Mà vụ này vẫn điều tra, nay thả, nếu mai chứng minh được, bắt lại cũng được, người ta còn điều tra cơ mà.
Anh Trường bảo thấy chưa, ở mình á mà, hễ có việc gì xảy ra là trên facebook có đủ luôn điều tra viên, kiểm sát, tòa án. Dân tình phân tích tội danh, bàn luận cấu thành, xét xử và tuyên án luôn cho nghi can. Từ chị trăng online đến kem đánh răng ma túy, chưa ai biết rõ nội tại hồ sơ chứng cứ vụ việc thế nào, nhưng các phiên tòa đã diễn ra, các chuyên gia online, nhà báo, luật sư, đủ mọi giai tầng cao thấp xã hội nhào vào bình luận, kẻ đúng người sai, mạt sát nhau ì xèo trên mạng xã hội.
Tao có cảm giác các mày ạ, ở mình mà không có mạng xã hội để các giai tầng cấp tiến lẫn bình dân xã bực, cái cục bực tức to bự nó nén lại, nó nổ vào không trung đời thực, thì cực tai hại, tai hại quá đi. Ta phải cảm ơn bọn Meta, nó cung cấp cho bao nhiêu triệu con người để ở đó dân chúng được khóc thương, được giải phóng, và trên cái nền tảng ảo với nhau, dân tình cướp luôn nghề của anh em mình, họ xử án.
Ta nói, giờ xử phạt mấy ông chém gió luật lệ, xử án online đừng phạt tù phạt tiền gì cả, cứ phạt bắt đi học luật, thằng ngu ít học 3 đến 6 tháng, ngu nhiều hơn nhiều hơn, đấy, cứ nói xàm bừa, phạt bắt đi học cho nó chừa.
Ngày 02.3 …
Hoàng bảo sếp tỉnh bảo Hoàng lo cho vụ tài trợ giải cầu lông liên ngành, thế là nó bực. Đường đường nó giờ cũng làm phó sếp nhỏ, chuyện tài trợ văn nghệ, thể thao cơ quan lâu nay nó thường phải đứng ra lo dù có phải chánh văn phòng đâu. Nếu đi xin doanh nghiệp, ở cái tỉnh này, quanh lại cũng chỉ nhiêu doanh nghiệp, lại không phải người ta khi nào cũng kiện cáo. Xin mấy tay ngân hàng thì năm nào cũng xin rồi, việc này ý sếp bảo mình lo đây. Mình lương thấp hơn sếp, chế độ trong ngoài có được gì như sếp đâu. Nhưng sếp đi họp cứ oang oang lên là việc này bên tòa có một số kênh để anh em doanh nghiệp xã hội hóa hỗ trợ, chuyện tài trợ bên tòa lo, giờ bắt mình phải đứng ra, mà nào là giải thưởng, nào là áo đấu, nào là liên hoan tiệc tùng, kinh phí loạn lên, nói hỗ trợ xã hội hóa cho oách nhưng thực chất đi xin, thằng to nhất chỉ oang oang hứa hảo, không làm, mấy lính lác vác mặt đi xin từng đồng tại trợ thật khổ.
Mình anh thư ký quèn, có được chức sắc như Hoàng đâu mà biết được nó lại còn nỗi khổ này nữa, té ra, xã hội hóa còn lan vào cả cơ quan như bọn mình mà đâu có biết.
Ngày 6.03 …
Em Oanh lại mời nhà mới, một căn hộ cao cấp ở phố chứ phải đùa, làm ở Hằng Xái, nhưng đôi khi thứ hai lên thì thứ tư, thứ năm đã về dưới phố rồi, mua nhà ở phố là phải. Việc Hằng Xái không nhiều, mà có nhiều thì cũng phân công cho người làm, chứ Oanh thì qua loa đại khái, nhưng sếp Hằng Xái được lợi, từ chuyện án hủy, sửa gì của anh em bị vướng, ở tỉnh hay cấp cao, rồi chuyên đề hay hội nghị, Hằng Xái ổn định là nhờ có em Oanh nói với các anh ấy một tiếng. “nói với các anh ấy một tiếng” là điều không ai làm được trừ Oanh. Thế nên, sếp bảo, làm sếp quan trọng là phải biết dùng người, phải biết đặt ai chỗ nào, làm việc gì mà mang lại hiệu quả cao nhất, chứ không nhúi việc nhầm tay.
Ở cơ quan, cảm giác em Oanh đến rồi đi như gió, cơn gió đó vờn qua cái huyện miền núi này làm rực lên một miền náo nức, em về với Hằng Xái như cô gái kiêu kỳ ở tỉnh, về với núi rừng để hứng chút sương mai.
Hoàng bảo, đợt này ông cũng nói em Oanh tiếng, nếu học về muốn bổ nhiệm ở quê cho gần mẹ, Oanh nó nói sếp cho câu, các việc còn lại tao lo cho. Nhưng mà sếp á, mày biết rồi, cứ phải mọi việc qua em Oanh cả, sếp đâu có tiếp nhận thông tin và bất cứ cái gì trực tiếp từ ai đâu, qua Oanh hết, mày hiểu chưa. Cái vụ mày đi học, đầu tưởng sếp hứa rồi trực tiếp, mà đến ngày, hẹn sếp hỏi, sếp bảo có gì cụ thể, cứ nói cái Oanh, chứ sếp không biết, hiểu chưa?
Hoàng bảo Oanh thơm lắm, nhưng của sếp uổng quá. Hôm rồi đi kara với sếp về, sếp vợ điện là té trước, tao phải chở Oanh về, nó bắt tao vào đây luôn, rồi nó nhàu tao đủ kiểu, hứng quá tao cũng xơi rồi sao thì sao, không có áo xống an toàn gì cả, mai sáng phải tự đi mua thuốc tránh thai, ngồi trước mặt, dỗ em nó uống mày ạ. Không cẩn trọng bể, sợ mà nó dính, thì toi nhiều thứ.
Mình bảo mày không sợ lộ à, Hoàng nó bảo quan trọng là Oanh nó không sợ lộ, nó còn không sợ thì tao cũng chẳng sợ, với mối quan hệ của tao còn trên nửa, Oanh còn lo hơn tao, Oanh chỉ có sếp thôi, nên mất mối là mất tất, mà Oanh có sợ đâu, ngủ gì, nó còn ý tứ hơn, có sếp là nó coi tao như cún con á, mà sếp về trước với vợ già là tao lại khổ với nó. Đúng là đàn bà tin vừa phải thôi, tin quá thì bể, nó xem mình như đồ chơi, nhưng ở thế giờ, muốn trên dưới êm hết, thì em Oanh cũng phải êm. Mày tính, nếu giờ không chiều em nó, mà sếp già gần sáu chục rồi chiều em nó sao được, mà nó sinh buồn, nó lại sà vào thằng khác, thì thằng khác hưởng hết, nhưng quan trọng là nó ghé mình, đừng để đàn bà nó ghét mình, thà mình vừa được hưởng, vừa không bị ghét, mày thấy có hơn không?
Ngày 10.3 …
Viên ngồi kể mình nghe đợt rồi thi Kiểm sát viên trung cấp để xin lên tỉnh, nó bảo ngồi miết giới huyện cũng chán quá, mà bên viện khác tòa, tòa có làm thư ký như mày cũng còn có vị trí vai trò, còn có gặp đương sự và còn có thực cái quyền làm thư ký. Bên tau khác mi ơi, tau nói cho mi biết, viện chế độ kiểu thủ trưởng, bọn tau làm án, mà cái gì cũng báo cáo, phải báo cáo hết, rồi trước khi ra tòa phải được duyệt phương án kiến nghị, thế tau hỏi mi, tau nói một đường sếp nói một nẻo, tau ra tòa tau nói như cái loa mà trong lòng không phục, không tin vào lời tau nói, thì theo mi nghỉ nghe được không?
Nó còn nói hình sự đếch gì, tau làm hồ sơ cho đọa, dưng lên cho bên mi, bên mi thích thì trả, không thích thì kiếm của bị can khoản này khoản kia, khung thì bọn mi xử thấp cao ăn hết, tau cúng hết lên, bọn mi ngồi ăn chứ làm đếch gì mà oai. Mi biết không, nửa đêm đang ôm vợ ngủ, điều tra viên gọi đi làm án giao thông, lại bò đi chứ ngủ đâu nữa, rồi bắt bài bạc, ma túy, tau nói nhiều khi đi đêm hôm nó khổ lắm chứ có sướng như mi mô. Thấy chưa nạ, nên mi nói mi đi học muộn, tau đi học sớm, thì sớm có được cái đếch chi mô mà sương mi nà.
Ơi trời ơi mi nựa, thì tau kháng nghị lên, tòa trên cũng của bọn mi hết, tau có làm được chi mô mi, với ngay cả các ý kiến, cũng là của sếp, sếp bên mi mà chiều về đi nhậu với sếp bên tau, thì cần chi nựa, mi hiểu rồi chi.
Té ra, như mình cũng còn sướng hơn Viên theo cách mà Viên đang kể, có lẽ nào.
Ngày 13.3 …
Anh Long mang lươn và ếch ở đầm nhà lên, lần này không phải là vịt cấp đông như mọi khi. Anh ấy nói về thức ăn vịt, cám xay lúa sao, chuối cây mua nguồn nào, rau gì cho vịt ăn và làm vệ sinh thế nào. Công trình chăn nuôi khép kín, đầm hồ của anh nơi thì vịt tắm, nơi nuôi ếch, nơi nuôi lươn và có khu vực của cua đồng hay cá rô phi. Anh Trường nói, mỗi lần thi cử qua môn mà thằng Long cũng say sưa được như nuôi vịt thì anh mày đã đỡ phải cho chép bài. Nhưng anh Trường bảo tao giúp nó không sợ lỗ, với lại tao làm gì cũng phải trả phí, không tiền thì là tình cảm anh em cuộc đời cùng là phí, đã giỏi thì đếch làm cái gì miễn phí.
Nhìn cách anh Long nói về đầm vịt, mình nghĩ sao anh ấy vào ngành này làm gì, tiền có thiếu đâu, mấy chục ha đầm cở anh ấy giờ là tỷ phú tiền Việt rồi, sao phải không cung phụng thằng khác làm gì cho khổ. Nhưng cuộc đời đâu phải là tiền, anh Long bảo anh phải làm thẩm phán, phải là thẩm phán chăn vịt chứ không thể là thằng chăn vịt vì không làm được thẩm phán.
Anh Trường thì bảo cái thằng Long này, chưa làm thẩm phán có khi nó như một anh chăn vịt, nhưng nó thành thẩm phán rồi, có khi nó lại chăn anh em mình như chăn vịt cho mà xem. Cái loại luật lệ của cái khoa đếch gì nó học thì được mấy chữ, nhưng nó được đời dạy nhiều thứ, chúng ta ăn vịt, ếch, lươn nó hàng ngày sau đồ rằng, nó mà lên được thẩm phán xong, chúng mày đợi đó, còn được nhờ thằng Long dài dài. Nó có tố chất của một kẻ lầm lì mưu toan chuyện lớn, có chăn vịt cũng chăn ở cái đầm rộng lớn mênh mông.
[đây là nhật ký hư cấu, được viết bởi một người đã có dịp đi cùng các sự thật của cuộc sống nghề luật]
-----------------------------
Theo bài viết của Bí mật nghề Luật

NHẬT KÝ THƯ KÝ TÒA [phần 7] Ngày 24.02 … Anh Trường 41 tuổi người quê gốc Hải Phòng, anh hút thuốc lào cho vẻ là dân quê...
13/05/2023

NHẬT KÝ THƯ KÝ TÒA [phần 7]
Ngày 24.02 …
Anh Trường 41 tuổi người quê gốc Hải Phòng, anh hút thuốc lào cho vẻ là dân quê, chứ anh ở phố, đi tây lâu lắc rồi, có phải mấy năm mới về quê một lần. Anh tự hào bảo tao không lòng vòng, tao Hải Phòng. Mà phải hút thuốc lào bằng cái điếu anh ấy thửa riêng mang theo mới chịu, vừa rít, vừa bảo anh Long 37 tuổi là sao chú máy đi học muộn thế, anh là do trở ngại, còn chú lạ nhỉ.
Anh Long bảo đời anh bạc, năm ngoái ông chánh Khải nghỉ hưu, em mới ngóc lên, chứ xong luôn đời anh ạ. Năm 31 tuổi, danh sách đi học cũng xong rồi, gần chốt. Thế nhưng thế quái đứa nào nó lại tố em với cái Đào cặp với nhau, mà em có biết cái Đào cũng cặp với ông chánh Khải đâu. Khổ, em ngây thơ nào có biết, thật Đào nó khôn lắm, anh gặp chắc gì thoát, thôi thôi nó ngọt nước lắm, giờ vẫn còn phơi phới kia kìa. Lúc đó, Đào mới bỏ chồng, đơn thân, nghĩ chỉ cặp nhau giải quyết nhu cầu cho vui thôi, ai ngờ có thằng chơi em, nó tố cho chánh Khải biết, chánh Khải không nói không rằng chỉ đạo bảo riêng thằng Long thì gác lại đã, chưa học hành gì sất.
Từ đó, không những bị điều đi xa xôi hẻo lánh, em còn bị đì đủ kiểu, cả một đội ô hợp xung quanh chánh Khải nó chèn ép, tìm mọi cách hạ uy tín, làm đủ mọi trò để em không thể nào ngóc đầu lên được. Nhưng trong cái đen cũng có cái hay, tránh được cái Đào đời nhẹ hẳn. Em thì em chấp nhận, có nhiều anh em bảo thôi chánh Khải đã chốt vậy, họ không giúp em được, phải đợi chánh Khải về, có ông bác bênh bên em, nhưng em không nói lộ, ra cả ngoài kia, sang cả tỉnh, vận động để đẩy chánh Khải đi nơi khác, nhưng khi họp để lấy ý kiến, rục rịch, chánh Khải lại có thằng Nhu chủ mỏ đá tháp tùng ra ngoài kia lo hết, lão chỉ muốn làm chánh tỉnh, không chịu đi đâu, xin làm đến về hưu.
Chờ cho chánh Khải về phải mất gần sáu năm trời. Đôi khi chờ đợi không phải là hạnh phúc nhưng không phải lúc nào cũng vô nghĩa.
Có ông anh bên vợ làm trại vịt, em về góp vốn nuôi vịt bác ạ, nuôi vịt, mỗi lứa cả mười vạn quân, nuôi thả trong đầm ruộng cá mười mấy ha mênh mông. Nói chung cả năm sáu năm qua trong đầu em toàn tiếng vịt kêu em chả thèm quan tâm chánh Khải, lão về cái, có người lại thương em sắp cho em đi học ngay. À, em kể nghe, sau mới biết thằng Trụ đệ tử chánh Khải chơi em. Hắn theo chánh Khải leo vù vù, bằng tuổi em chứ mấy, nay làm chánh văn phòng tòa tỉnh, to chứ đừng có đùa được, thế nhưng to thì có người to hơn, cứ đợi đó, em học về mà bổ nhiệm, liệu chừng, báo vui các bác, không những chánh đương nhiệm giờ thương em, mà ngoài này cũng thương em. Đời em lên voi xuống chó, cả chục vạn quân vịt em nuôi chung với ông anh bên vợ không phải nuôi cho vui. Có lúc cũng phải chăn vịt để nuôi việc lớn, bọn nó chơi mình kiểu gì thì mình tìm đúng cách bọn nó để chơi lại, từ từ chứ đâu có vội.
Anh Trường thì khác, chuyện là anh giỏi ngoại ngữ, được đi học thạc sỹ hơn hai năm nước ngoài, về được giao làm nghiên cứu trong tòa, nhưng cái anh học chẳng tham gia mẹ được gì vào cái nền tư pháp nước nhà cả. Hệ thống của người ta khác, con người của người ta khác các chú có hiểu không, để anh nói cho nghe nhé. Nếu ba bên mà họp với nhau để bàn thì có độc lập không? Nhưng họp ba bên đã là cái đinh gì, các chú ngây thơ lắm, này nhé có vụ đã họp đi họp lại rồi, nhưng cái đếch gì cần họp, chỉ cần cú điện thoại của ông anh cả trên ba ông ngồi họp thì rồi sẽ như thế nào? Độc lập ở đâu, chỗ nào các chú chỉ anh nghe.
Anh nói các chú nghe, nếu ta vận hành khoa học một chút, thực ra đéo cần sáng tạo mẹ gì, copy vài mô hình đã được kiểm nghiệm thực tế của bọn nó làm tốt rồi, thì hệ thống sẽ vận hành êm thôi, chứ loay hoay chửi nhau làm màu với nhau họp hành hội thảo làm gì. Lại hội thảo nữa, chuyện người ta lấy ý kiến trẻ em để làm luật hình thức đã là gì, cái hình thức nó nhiều lắm, hưu trí, chiến binh, đủ cả, ở ta toàn dân nên phải diễn cho đủ.
Tập huấn giải ngân thì khác mẹ gì mấy cái hội thảo giải ngân, ban đầu các hội thảo anh đi hết mà, thấy có mấy ông giáo sư, tiến sĩ học tây học ta đến dự, ông thì nói Nga ngon, ông bảo Pháp chuẩn, ông nói bọn Anh Mỹ bờ rồ loạn lên, ông thì đòi theo anh Trung Quốc. Rồi các ông này lại chửi nhau với các đội bưng bô bồi bút ít học nhưng làm to. Nay thì hội thảo người ta ít mời mấy ông chửi bới rồi, mấy tay ít học nhưng làm to khôn ra, đếch mời mấy tay đến nó chửi mình. Hội thảo giờ là đám dễ bảo, nơi tổ chức phải lúc thì đi Đà Nẵng, lúc Sài Gòn, lúc Hạ Long, lúc Nha Trang, lúc Đà Lạt, lúc Vũng Tàu. Hội thảo cần mẹ gì khoa học và trí tuệ, nó phải là nơi nào đẹp lạ dễ thương nghỉ dưỡng các chú mày có hiểu không.
Có lẽ, anh Trường chỉ nói hăng thế này khi đã làm vài cút rượu vào, chứ bình thường anh im như thóc, toàn chúi đầu vào máy tính. Có cảm giác khi tỉnh rượu, đâu đâu anh cũng sợ, anh ấy sợ cấp trên, anh ấy sợ đồng nghiệp, anh ấy sợ bạn học, anh ấy sợ cả vợ. Đời cho anh ấy nhiều nỗi sợ, chỉ mỗi khi rượu hơi sương sương vào anh ấy chửi cả cuộc đời.
Anh bảo, có mấy loại đi học nước ngoài về. Cái bọn mà ở lại được hay về mà chui vào được các tập đoàn kinh tế lớn kiếm ra tiền không nói. Còn cái bọn được nhà nước nuôi cho đi học này về cái bộ dạng nửa tây nửa ta nửa mùa kiến thức nửa mùa chuyên môn, hàn lâm không ra hàn lâm, nhưng thực tế nó chưa có thực tế, nó đôi khi lờ nhờ. Khi được đi thì oai lắm, người nhà nước, được nhà nước nuôi, nhưng khi về thì nhà nước dùng một thằng thạc sỹ đi tây về cũng giống như một thằng học tại chức online. Chẳng khác đéo gì cả, mà còn tệ hơn ấy chứ. Anh Trường bảo, thấy chưa, thằng Long nó học cái khoa luật đếch gì của cái trường gì không ai nhớ tên mà nó vẫn oai phong hơn tao. Đấy, nó có xe ngon, ngồi với toàn lãnh đạo tòa, đưa lãnh đạo tòa đi mát xa. Đấy, hàng vạn quân vịt thả đồng mới ngon, chứ tao có đéo mẹ gì ngoài cái hợp đồng cam kết phải cống hiến cho nhà nước, bỏ trước hạn thì đền tiền.
Mà bọn mày biết không, khi trẻ sợ bỏ việc ra ngoài thì phải đền tiền đi học, nhưng đến gần bốn mươi nản quá muốn bỏ thực thì hỏi dò mấy hãng luật lớn ở ngoài mấy tay bạn học cũ với mình về giờ nó cười bảo có thể nuôi nhậu quanh năm, nhưng còn về firm bọn nó, nó đéo nhận.
Vì sao không nhận à, mày ngu lắm em ơi, đúng là đồ nuôi vịt, anh mày học thạc sỹ luật Mỹ về đây, học đàng hoàng, đéo phải học online cấp bằng từ xa. Anh mày ở Hàn tu nghiệp nửa năm nữa ấy chứ, giờ tao là tiến sĩ luật rồi đấy chúng mày, ơ lại hỗn. Nhưng học tây vài ba năm đã ra cái mẹ gì, làm cái nghiên cứu sinh ở ta xong, thì đã là gì. Ở nước ngoài, lúc học bập bẹ tiếng Anh đã mất mẹ thời gian, cố gắng theo được lấy cái bằng thì chuyên một vấn đề thuộc đề tài làm, cũng chỉ mang tính học thuật hàn lâm chứ có con mẹ gì. Không có thực tế vứt, mày nuôi vịt, mày không biết cho ăn vứt, không biết phòng bệnh có mà vứt, đấy nuôi vịt cũng phải biết nuôi, chứ làm luật làm lệ làm án làm iếc mà đéo biết làm, vứt hết bọn mày ơi.
Tao học về thì sao à. Làm tay lục sự chết mòn chứ sao. Cũng vào tòa cấp cao, cũng làm nghiệp vụ, nhưng không va đập vào công việc gì thực tế đã học ở nước ngoài cả, nên giờ về mấy hãng luật chuyên nghiệp, bọn đó làm đầu tư, tư vấn, nó đéo thèm làm kiện cáo đất đai hôn nhân hay đi xin giảm nhẹ hình sự, nó làm tư vấn dự án tỷ đô, nó tranh chấp thì cũng đăng ký trọng tài bên Singapore để cãi với nhau, chứ nó đéo đến nộp đơn chỗ bọn mày rồi còn phải đút tiền để được giải quyết sớm. Đấy, thế thì nó khác tao, khác anh em mình, mày tao thách mày ra vào bọn đó mà soạn được cái hợp đồng trăm trang.
Bọn mày có mà đếch, bọn mày chỉ biết ngâm thôi, ngâm gì à, ngâm án chứ ngâm gì. Án bọn mày làm đấy, tao làm tòa cấp cao, đọc mãi tao biết. Thấy chưa ngâm năm này qua năm khác, không đút cho mấy đồng thì có thằng đã vào nghị án rồi còn bày đặt nghị án kéo dài mấy ngày để nì nèo tiền bạc, theo luật thì thắng mẹ nó rồi, mà không tuyên, chờ đút đã. Hôm kia có ông chú bên họ, có cái kiện đòi nợ hơn bốn trăm triệu, tuyên không tuyên mẹ đi, nghị án kéo dài, rồi nó tạm dừng, rồi nó hoãn, giam người ta bốn năm trời. Xong có cái đếch gì đâu, bỏ ba mươi củ, nó tuyên án cái rẹt. Bọn mày cũng sẽ thế, tao lạ đếch vào, ông ấy gọi khóc với tao, nói chú lo là lo mày cũng đi con đường của thằng đó, nhục cả họ con ơi.
Đấy, mày thấy không, cỡ tao còn đéo biết đếch gì về một dự án ngân hàng nước ngoài vào, rồi mua hệ thống nhà máy lọc dầu, mua thiết bị điện mặt trời, tư vấn đầu tư cao tốc bắc nam, cái hợp đồng của bọn nó đến cả ngàn trang tiếng Anh Việt Nhật đủ kiểu chú em à. Đấy, tao mà bỏ, thì tao cũng bỏ ra làm tư vấn, chứ làm đếch thằng luật sư đi xin giảm nhẹ hình sự với đi chia đất cát rồi phải cúi xin mấy thằng như bọn mày thì tao đéo làm. Nhưng, tao cũng ngõ ý xin việc mấy firm ngon rồi, nó chửi khéo tao, anh giỏi quá, tiến sĩ, lại làm tòa, rồi đi nước ngoài rồi, giờ em tiền đâu trả. Có thằng thì bảo anh cứ đùa em, chắc anh đùa chứ gì, mà anh có thật em cũng không dám. Nhưng nó đểu đấy, nhận mình về làm cái văn bản của bọn chúng không xong đâu.
Mày nói đếch, tiến sĩ đếch gì mà giờ mới đi học, tao có đường tuổi tao có thể làm đủ thứ rồi chứ, nhưng đường ở đâu mà đường, các chú lại giả vờ không hiểu rồi.
Chú lại nói, tự hào đếch gì, có duyên nghề thì làm thôi, thằng nào mà chả lưu manh lúc này lúc kia để sống, anh mày cũng vậy. Nuôi vịt giỏi như chú, hơn anh tiền bạc, thì cũng chỉ đi rúc hầu các cụ, bố thí cho mấy vụ đâm chém đánh bạc, vài cái tranh chấp đất đai lặt vặt, rồi đòi nợ thuê cho bọn ngân hàng.
Thì nói chung sống được, hầu các cụ được các cụ thương, không khổ đâu, như chú Long đó, suốt ngày đi mua thịt chó cho sếp thế, à không phải chó à, sếp thích món vịt quay à, mày thời thế, chủ đàn vịt vạn quân mà sếp lại thích vịt quay, thế thì mày quay cho ngập mồm quanh năm, sếp sướng mày sao khổ được.
Phải phù hợp các chú em ơi, á mày ở đâu nhỉ, Hằng Xái chứ gì, anh biết, lý tưởng con mẹ gì, mày xưa 25 tuổi còn lý tưởng, chứ mày 32 tuổi trên đầu rồi, thằng này 37, bọn mày lý tưởng đéo gì nữa?
Tao ngày xưa cũng mãnh liệt, hôm rồi, có thằng bạn học đại học xưa ra thi lên trung cấp, ngồi nhậu mà nó khóc, bảo cơ quan được nó với một con bé tranh nhau cái ghế phó chánh tòa huyện, mà thằng này chạy cũng mấy trăm rồi, ông cả tỉnh nhận rồi, sau kêu nó lên trả lại một nửa, bảo chú thông cảm anh, con bé nó ở ngoài kia gửi vào, mà nó đi hơn chú gấp hai, anh gửi chú lại một nửa, vì nói thật nửa kia anh lỡ lo cho người ta rồi, người ta không trả lại, thôi chú cố gắng, để anh sắp chỗ khác.
Cái đệch, thằng bạn mình bảo đéo có ngoài kia can thiệp gì cái chức quèn phó huyện cả, mà khổ nỗi con đó tiền bằng mình, nhưng nó đẹp xinh lắm mày ơi, nghe đồn ông cả tỉnh hốt rồi. Mà ông tham quá, trả lại mình một nửa, lão hốt nửa đó chứ đưa ai đâu, chứng cứ đâu mà đòi. Đấy, tiền mất, việc không xong, biết thằng nó chơi mình mà phải ngậm mồm vì miếng cơm manh áo con cái, chứ um lên trạng chết chúa cũng băng, khổ lắm các chú, anh cũng khổ chứ.
Xưa tao cũng lý tưởng, ước mơ nhiều lắm, nay đỡ rồi. Đỡ là vì sao à? Chú có hai đứa con ngoan không, hai đứa. Bố nó lỡ đi nước ngoài, mụ vợ nhà tao làm bên sở tư pháp, lương cũng đếch có đâu mà cứ đòi cho con học trường quốc tế. Anh mày nay sống bằng gì các chú biết không? Ngu thế, quyền đéo đâu làm giám đốc thẩm, chạy đếch, các cụ thôi chứ mình làm gì có cửa, à anh cấp cao, anh cấp cao nhưng làm đếch có quyền, không quyền tiền đếch các chú. Anh mày làm văn làm án kiếm tiền. Cô phó giáo sư hướng dẫn anh kết nối cho có việc mà hay bọn mày ạ, việc này tao làm được, đấy đang đánh cái luận án về hình sự đấy, một tay phó chủ tịch tỉnh đấy, bọn này mê bằng cấp lắm. Mỗi cái luận án chừng ấy, đấy, tao nửa, cô nửa. Bọn quan chức mà học kém lại hay muốn có bằng, chúng nó thích tiến sĩ, thạc sĩ lắm, trời, cái nào mà chả có giá, viết thuê đéo mẹ gì cần kỹ, xào nấu, copy nhất là lồng mấy nội dung sách nước ngoài vào, chú thích, rồi làm kỹ thuật cho nó không trùng, là được. Giờ đám học thạc sỹ tiến sỹ đông như lợn con, thì đúng một nửa học thật, tao chỉ cần một nửa học đểu, cô tao giới thiệu, tao sản xuất lấy tiền, thấy chưa, ăn thua gì, có mối phần tao hai trăm củ mà tao còn được thưởng thêm, ối đừng tưởng thấp.
Bọn mày lại dốt, bọn có chút tiếng Anh được như tao có cái lợi, có mấy cái sách tiếng Anh, chưa dịch ở Việt Nam càng tốt, dịch sơ, ném vào luận văn, luận án, rồi dẫn nguồn, thế là tránh được bắt bẻ học thuật. Ha ha mày ngốc, sao chép không dẫn nguồn gọi là đạo văn, sao chép có dẫn nguồn gọi là đang làm khoa học.
Bọn mày thấy mấy thằng cha viết lách mà trích dẫn nhiều, copy nhiều, dẫn nguồn nhiều bọn chúng tưởng chúng làm khoa học, đéo đâu toàn đi copy ý tưởng người khác, thế mới đau. Nhưng ta mà, chuộng chép ở ngoại cơ, dẫn nguồn là được, nhớ nhé, không dẫn nguồn là đạo văn, dẫn nguồn là làm khoa học. Cái bọn có chút chữ tiếng Anh mà không có não còn nguy hại hơn, tao là tao còn biết xào nầu cho đẹp văn bản nên hàng tao nhận mới nhiều. Cứ thế, nguyên tắc đấy, không dẫn nguồn là đạo văn, dẫn nguồn là làm khoa học.
Ngày 25.02 …
Hôm qua ngồi nghe hai ông anh cùng phòng nói chuyện nghề mà toát mồ hôi hột, ở Hằng Xái, gió nhiều khi lạnh, nhưng vài lần trúng gió cũng không choáng váng âm u ê ẩm như cuộc rượu hôm qua.
Tối qua anh Trường làm một tràng vậy, sáng ra anh lại hiền hiền lành lành, à thì ra khi nào anh cũng ngồi gõ máy tính, mình biết rồi, có lẽ anh đang đẻ cái luận văn hay luận án luật cũng nên, đẻ thì có tiền, tiền anh kiếm với tiền anh Long nuôi vịt nó khác nhau, nhưng các anh ấy kiếm được tiền.
Mình thì tiền toàn vay thằng Hoàng, không biết khi nào mới trả nổi. Nhớ, mình cũng làm cái luận văn cho nó, may thế chứ lại. Té ra, mình có duyên với anh Trường, cũng có quý nhân phù trợ vì được cái viết lách nghiên cứu cũng được, làm cho Hoàng cái luận văn, nay nó trả ơn nhiều thứ quá, mình cũng thấy nhục nhục mà vẫn đang nhận, vì không nhận, mình đếch có tiền, quyền đâu mà có tiền. Châm ngôn của anh Trường hay, copy không dẫn nguồn là đạo văn, copy có dẫn nguồn là nghiên cứu khoa học.
Trong thế giới này, từ đàn vịt đồng của anh Long cho đến các luận văn luận án của anh Trường, nó không tự nhiên tồn tại. Chúng ta đứng ở góc nào để nhìn thấy điều gì phía trước kia, và đi đến đâu trong ngày tới, đó là những thứ làm mình nghĩ ngợi.
Ra thủ đô học có cái hay, học thêm những bài học không phải khi nào ở Hằng Xái cũng có để học. Thủ đô thế này mới là Thủ đô chứ lại.
[đây là nhật ký hư cấu, được viết bởi một người đã có dịp đi cùng các sự thật của cuộc sống nghề luật]
-----------------------------
Theo bài viết của Bí mật nghề Luật

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Luật Amazic posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Luật Amazic:

Share

Category