24/08/2026
XÓA ÁN TÍCH RỒI, NHƯNG GOOGLE VẪN “GIỮ ÁN”: NGƯỜI TỪNG PHẠM TỘI BAO GIỜ MỚI THỰC SỰ ĐƯỢC LÀM LẠI CUỘC ĐỜI?
Một người đã chấp hành xong hình phạt, trở về xã hội, làm ăn lương thiện và đủ điều kiện được xóa án tích. Về pháp lý, Bộ luật Hình sự quy định rất rõ: người được xóa án tích được coi như chưa bị kết án.
Nhưng có một nghịch lý của thời đại số: án tích có thể được xóa trong hồ sơ pháp lý, còn “án tích trên Internet” thì có thể tồn tại mãi mãi.
Chỉ cần gõ tên trên Google, hàng loạt hình ảnh ngày bị bắt, bị dẫn giải, đứng trước vành móng ngựa lại xuất hiện. Facebook, TikTok, YouTube, fanpage tiếp tục sao chép những bức ảnh cũ để câu tương tác. Người đó xin việc, mở công ty, tìm đối tác, thậm chí con cái đi học vẫn có thể phải đối diện với quá khứ được thuật toán nhắc lại từng ngày.
Vậy câu hỏi cần đặt ra là: nếu pháp luật đã cho con người cơ hội xóa án tích để tái hòa nhập cộng đồng, xã hội số có nên biến quá khứ của họ thành một “bản án vĩnh viễn” hay không?
XÓA ÁN TÍCH KHÔNG CÓ NGHĨA MỌI BÀI BÁO CŨ PHẢI BIẾN MẤT
Cần nhìn vấn đề một cách cân bằng.
Một bài báo đăng đúng sự thật tại thời điểm vụ án xảy ra không mặc nhiên trở thành trái pháp luật chỉ vì sau này người phạm tội được xóa án tích. Lịch sử tư pháp không thể bị viết lại chỉ bằng việc xóa án tích.
Nhưng điều đó cũng không có nghĩa hình ảnh của một con người có thể bị khai thác vô thời hạn cho mọi mục đích.
Điều 32 Bộ luật Dân sự 2015 vẫn xác định cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình; nguyên tắc chung là việc sử dụng hình ảnh phải được sự đồng ý, trừ những trường hợp luật cho phép.
Vì vậy phải phân biệt rất rõ: lưu trữ một bài báo cũ vì giá trị thông tin, lịch sử là một chuyện; đào lại ảnh tù nhân nhiều năm sau để làm thumbnail, câu view, chế giễu, quảng cáo hoặc gắn người đã tái hòa nhập với hai chữ “tội phạm” như một danh tính vĩnh viễn lại là chuyện khác.
ĐÃ XÓA ÁN TÍCH, CÓ ĐƯỢC YÊU CẦU XÓA ẢNH TRÊN MẠNG?
Pháp luật Việt Nam hiện nay chưa thiết lập một “quyền được lãng quên” tuyệt đối theo nghĩa cứ xóa án tích là toàn bộ báo chí, công cụ tìm kiếm và mạng xã hội bắt buộc phải xóa mọi thông tin quá khứ.
Tuy nhiên, người có hình ảnh không phải hoàn toàn bất lực.
Ngoài quyền đối với hình ảnh theo Bộ luật Dân sự, hệ thống pháp luật bảo vệ dữ liệu cá nhân hiện hành cũng đặt ra các quyền của chủ thể dữ liệu và nghĩa vụ của bên xử lý dữ liệu. Nghị định 356/2025/NĐ-CP yêu cầu bên kiểm soát, xử lý dữ liệu phải có quy trình để cá nhân thực hiện các quyền của mình theo Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân. Từ ngày 19/8/2026, Nghị định 330/2026/NĐ-CP tiếp tục bổ sung cơ chế xử phạt hành chính trong lĩnh vực an ninh mạng và bảo vệ dữ liệu cá nhân.
Điều đó mở ra khả năng yêu cầu xem xét gỡ bỏ, hạn chế hoặc chấm dứt việc tiếp tục xử lý, phát tán hình ảnh trong những trường hợp không còn căn cứ hợp pháp, sử dụng sai mục đích hoặc xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của cá nhân.
ĐIỀU ĐÁNG SỢ NHẤT KHÔNG PHẢI BỨC ẢNH CŨ, MÀ LÀ CÁCH NGƯỜI TA DÙNG NÓ Ở HIỆN TẠI
Một tấm ảnh năm 2018 có thể là thông tin báo chí hợp pháp tại thời điểm đó.
Nhưng năm 2026, nếu một fanpage lấy lại ảnh ấy và đăng: “Tên tội phạm này giờ đang kinh doanh…”, trong khi người đó đã chấp hành xong án, được xóa án tích và đang sinh sống bình thường, thì phải xem xét rất kỹ tính chính xác, mục đích sử dụng và tác động đến danh dự, uy tín của họ.
Đặc biệt, Điều 69 BLHS không chỉ nói về thủ tục hành chính. Cụm từ “coi như chưa bị kết án” thể hiện một chính sách hình sự rất nhân văn: pháp luật cho phép người đã trả giá cho hành vi của mình có cơ hội trở lại vị trí của một công dân bình thường.
Nếu Nhà nước xóa án tích nhưng xã hội số vẫn liên tục dùng bức ảnh cũ để “đóng dấu tội phạm” lên một con người, thì mục tiêu tái hòa nhập cộng đồng sẽ bị suy giảm đáng kể.
GÓC NHÌN LUẬT SƯ: CON NGƯỜI PHẢI CÓ QUYỀN ĐƯỢC BƯỚC RA KHỎI QUÁ KHỨ
Pháp luật hình sự có hình phạt, nhưng cũng có tha tù, chấp hành xong án, xóa án tích và tái hòa nhập cộng đồng. Đó không phải sự dễ dãi với người phạm tội mà là một phần của chính sách hình sự nhân đạo.
Một người đã trả xong món nợ với pháp luật không thể bị Internet bắt tiếp tục trả món nợ ấy suốt đời.
Điều cần xây dựng trong tương lai không nhất thiết là “xóa sạch lịch sử”, mà là một cơ chế cân bằng hơn: thông tin nào còn thực sự cần thiết vì lợi ích công cộng thì được lưu giữ; nhưng những hình ảnh bị sao chép, khai thác lại vô hạn, mất bối cảnh hoặc chỉ nhằm câu view cần có cơ chế để cá nhân yêu cầu hạn chế, gỡ bỏ hoặc ngừng lan truyền.
Xóa án tích mà vẫn không xin được việc vì ảnh cũ tràn ngập Internet thì cơ hội làm lại cuộc đời vẫn chỉ nằm trên giấy.
Pháp luật đã cho con người một con đường trở về.
Không gian mạng cũng cần đủ nhân văn để họ có thể đi hết con đường đó.