26/10/2022
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ nói:
"Một người cho tôi vay tiền, tôi nghĩ rằng đó là người ta mang công sức bát gạo của bản thân họ gửi gắm vào tay mình. Tuyệt nhiên không dám nghĩ, ít nhiều cũng không dám nghĩ người ta thừa tiền nên đôi ba đồng cái công chỉ như cái kẹo.
KHI BẠN N.Ợ TIỀN MỘT AI ĐÓ, HÃY HIỂU SÂU SẮC RẰNG CHỮ N.Ợ ẤY KHÔNG THỂ CHỈ TRẢ BẰNG GIẤY BẠC, SÒNG PHẲNG NHƯ GIẤY BẠC.
NGƯỜI TA KHÔNG ĐÒI BẠN CŨNG CHẲNG PHẢI VÌ NGƯỜI TA QUÊN. ĐỒNG TIỀN ĐI LIỀN KHÚC R.U.Ộ.T, HỌ IM LẶNG ĐỂ CHỜ XEM SỰ TỬ TẾ CỦA BẠN CÓ THẬT NHƯ NHỮNG GÌ BẠN ĐÃ HỨA HẸN.
Tôi nói với quý nhân của mình rằng, tôi n.ợ họ, n.ợ trọn đời này luôn. Cái n.ợ ấy không còn đơn giản là n.ợ vật chất nữa.
Nếu tôi không đủ tiền để trả thì tôi sẽ trả bằng sự trung thành của mình, bằng sự tận tụy của mình, thậm chí bằng cả m. áu và nước m.ắt.
Người cho tôi bát cơm lúc tôi giàu sang chưa chắc đã vì tôi mà cho. Nhưng người sẵn sàng kéo tôi ra khỏi khó khăn tuyệt vọng thì chắc chắn họ đã yêu thương và trân quý tôi thực sự.
Bạn có thể là một người nghèo nhưng đừng làm một người bội tín hay vô ơn. Bạn có thể không đủ tiền để trả nhưng phải biết dùng mi.ệ.ng để giữ lại chút tín nhiệm.
Bội tín chính là sự suy sụp về mặt kinh tế, bội tín cũng chính là sự thất bại nặng nề về mặt nhân cách.
Bạn im lặng, bạn có thể được bố thí hoàn toàn số tiền đó, người hào sảng sẽ không gay gắt với bạn như phường nặng lãi.
Nhưng bạn sẽ vĩnh viễn mất đi một ân nhân, một người anh em tử tế, một niềm hy vọng, một chiếc phao cứu sinh trong những cơn đ.ắ.m chìm về sau".
----
Theo Tạp chí thành công