31/07/2025
Trong vision board 2025 của mình, có một dòng ngắn gọn: “làm nến thơm”. Mình không tưởng tượng đến việc sẽ ra mắt và đi cùng “cô ta”, đến tận thời điểm này.
Vì cái mà mình vẽ ra trong tiềm thức, chỉ là hũ nến thơm và một hành trình chăm vườn. Vậy nên mình đã không tưởng tượng được việc cô ta sẽ dắt mình đi đến đâu, gặp những ai, làm cái gì.
Cô ta níu mình ở lại với quê hương, khi mà phần hồn của mình vẫn còn vắt vẻo ở thành phố lớn. Cô ta đưa mình đến với Buôn Mê - nơi mà mình không hề có ý định sẽ neo đậu vào năm nay. Cô ta dẫn mình đến với Nhà Mình, P.ÚC, rồi chợ phiên… gặp những người cần gặp, và tồn tại trong cuộc đời họ bằng cách này cách khác. Tưởng chừng là gặp những đối tác về công việc, nhưng rồi mình lại “hời” rất nhiều người anh, người chị, người bạn, người em, những người luôn sẵn sàng hỗ trợ mình, bằng cách này cách khác. Nếu không có cô ta, mình cũng không biết sẽ gặp gỡ họ bằng cách nào nữa. Mình tin là vẫn sẽ gặp thôi, chỉ là không biết bằng cách nào…
Ban đầu hình hài cô ta chỉ là những hũ nến, sau đó Buôn Mê dẫn lối, chợ phiên dẫn đường, cô ta liều mình bước ra khỏi vùng an toàn với 3 lần tổ chức workshop trải nghiệm.
Mình - nữ công nhân làm nến chỉ có vài tháng kinh nghiệm, liều mình đứng hướng dẫn cho khách, bằng tất cả những gì mình biết. Ai mà đến với mình từ cái workshop đầu tiên ở BMU, rồi nhìn lại mình ở workshop thứ 3 tại chợ phiên tháng 7, chắc chắn sẽ nhìn thấy 1 đống sự lớn lên của mình. Mình liều mạng dữ lắm, thay vì tự ti với cái đống đồ ít ỏi, kinh nghiệm non choẹt, mình cứ đóng giả thành người có tất cả, xây lên từ từ từng chút một. Mình - trong hình hài cô ta, đã liều lĩnh, táo tợn như vậy đó.
Mình cũng không biết mình và cô ta sẽ đi cùng nhau đến khi nào, và mình sẽ nuôi lớn cô ta đến chừng nào nữa, hình hài ra sao… hệt như nuôi một đứa con thật sự. Nhưng mình háo hức với việc chăm bẵm cho cô ta lớn lên, háo hức với việc để cô ta dẫn lối mình trên hành trình tiếp theo.
Mình không thích mong chờ vào những điều chưa tới, cũng không thích kỳ vọng xa xôi, càng không thích ăn mày quá khứ. Cô ta và mình đều mang dáng vẻ đầy thiếu sót, nhưng tụi mình sẽ cùng nhau, đi tiếp và cố gắng không ngừng lớn lên.
Một lời cảm ơn công khai đến từng hũ nến, từng sự ủng hộ, từng tin nhắn động viên, từ rất rất nhiều những người anh, chị, em, bạn bè; từ những người luôn sát cánh bên mình, đến những người cả 5-6 năm không kết nối, và còn cả những người dù chỉ mới bước đến cuộc sống của mình, hoặc chỉ lướt thoáng qua. Cảm ơn và biết ơn mọi người nhiều lắm.
Bài viết này được đăng tải vào thời điểm mà mình cảm nhận được kết thúc và mở ra một hành trình nào đó của cô ta. Có thể là từ lớp mầm lên lớp chồi hay chăng?
- Hình ảnh từ phiên chợ tháng 7 hì hì -