Cao Minh Triết Law Office

Cao Minh Triết Law Office Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Cao Minh Triết Law Office, So 15 duong Le Loi, phuong 1, TP My Tho, My Tho.

24/01/2026

KHI XA SÀI GÒNKim Tuấn (sáng tác ở Pleiku)Lê Uyên Phương (viết thành nhạc ở Đà Lạt) Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắngSài Gòn bây giờ ai khóc thương aiSài Gòn...

23/10/2025
17/10/2025

NHỮNG NGHỊCH LÝ KHÓ HIỂU Ở VIỆT NAM…

Sau 4 năm học tập tại nước ngoài trở về nước, chị H cảm thấy lạc lõng vì chi phí cho thực phẩm, đặc biệt là hàng quán ở Việt Nam quá đắt đỏ so với thu nhập.

"Tôi sẽ từ chối lời mời đến những quán hàng ăn uống đắt đỏ, dù tôi trả tiền hay được người khác trả tiền cho”.

"Bạn thân của tôi hẹn đi ăn kem, tôi đồng ý và có ý định sẽ mời bạn ấy. Bạn tôi chọn một quán kem mới xuất hiện.

Tôi không biết hiệu kem này trước đây. Vào đến nơi, tôi choáng váng với giá: một viên kem có giá 70.000 - 74.000 đồng, rất bé!

Nếu một người ăn ít cũng cần ít nhất 2 viên, nếu ăn 3 viên thì khuyến mãi là 180.000 đồng.

Tôi nói thẳng với bạn của mình và bạn đi cùng là tôi sẽ không ăn kem mà chỉ uống trà với giá 38.000 đồng vì kem quá mắc, tôi thấy không đáng phải bỏ ra số tiền ấy cho bản thân.

Hai người có thể ăn và tôi sẽ trả tiền.

Nhưng chuyện không chỉ ở quán kem. Từ lúc về Việt Nam, chứng kiến giá cả đắt đỏ hơn nhiều so với tưởng tượng, tôi bỗng cảm thấy thật không dễ để sống ở quê nhà.

Thực sự tôi thấy giá thực phẩm và dịch vụ ăn uống quá đắt so với mức thu nhập trung bình của người dân. Ngay cả mua đồ về tự nấu cũng đắt nếu chỉ ăn hai người. Giữa việc ăn ngoài quán với việc tự nấu, thì nếu mua thực phẩm hơi kỹ tính một chút thì tự nấu có khi đắt hơn ăn cơm bụi.

Ở Nhật, làm thêm 1 ngày (8 tiếng) được tầm 10.000 yên (khoảng 1,7 triệu đồng) thì đủ tiền thực phẩm cho tôi nấu ăn cho 1 tuần.

Trong khi đó ở Việt Nam, với mức lương khoảng 7 triệu/tháng như tôi thì chỉ đủ tiền ăn cho bản thân trong tháng, không thể chi dùng cho bất cứ việc gì khác.

Nhưng tôi không hiểu sao ở các hàng quán thương hiệu đắt đỏ vẫn đầy người Việt.

Ngay cả các quán cà phê thương hiệu Việt Nam, thức uống cũng đắt, một ly nước giá 55.000 - 70.000 đồng, quán trà sữa có giá 50.000 - 60.000 một ly, và vẫn đầy các bạn trẻ.

Vào các quán nhậu thì mọi người kêu thức ăn thừa mứa, khui bia rượu tràn lan.

Không ít người trong số đó cũng chỉ là sinh viên hoặc người mới đi làm. Thu nhập của họ là bao nhiêu để chi thoải mái, không cần đắn đo vào các khoản ấy?

Tôi tính toán sơ sơ, để còn dư đủ đầu tư vào nhà cửa, học hành, gia đình, rồi tiết kiệm, thu nhập của các bạn phải hơn tôi 4, 5 lần tức quanh mức 30 triệu.

Tất nhiên, những băn khoăn trên được tôi cất giấu trong lòng. Tôi không phán xét cách xài tiền là xấu hay tốt. Đó là quyền của mỗi người! Tôi cũng không lên án các thương hiệu kia đã bán giá "cắt cổ" vì có thể họ phải bỏ ra chi phí đầu tư lớn.

Đơn giản là tôi đành không lựa chọn các hàng quán sang trọng làm tiêu chuẩn cho mình. Kể cả khi tôi kiếm được nhiều hơn mức 7 triệu/tháng thì tôi vẫn chọn những nơi có giá cả vừa phải.

Nói rộng hơn, tôi sẽ không vì sĩ diện bản thân mà tiêu tiền vào những nơi không tương xứng với thu nhập của mình."

VÕ HỮU NHẬM

https://youtu.be/lSDByjHGGBI?si=P-NylSQSTM7-V3HU
11/06/2025

https://youtu.be/lSDByjHGGBI?si=P-NylSQSTM7-V3HU

KHI XA SÀI GÒNKim Tuấn (sáng tác ở Pleiku)Lê Uyên Phương (viết thành nhạc ở Đà Lạt) Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắngSài Gòn bây giờ ai khóc thương aiSài Gòn...

04/11/2024

THÁI ĐỘ HƠN TRÌNH ĐỘ?
( Đừng tiếc 3 phút để đọc, nó sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời - sự nghiệp của bạn! )

Vân là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, cô đã làm việc ở công ty này được ba năm rồi, những đồng nghiệp đến sau cô lần lượt có được cơ hội thăng chức, còn cô cứ mãi dậm chân tại chỗ, trong lòng cảm thấy không công bằng.

Rồi cũng đến một ngày, Vân phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải, cô tìm gặp ông chủ để nói lý lẽ. “Thưa chủ tịch, tôi có bao giờ đi muộn về sớm, hay vi phạm nội quy công ty không?"
Ông chủ trả lời thẳng thắn “Không”.
“Vậy là vì công ty có thành kiến với tôi ư?”
Ông hơi ngớ người, sau đó nói tiếp “Đương nhiên là không phải rồi.”
“Tại sao những người có ít kinh nghiệm làm việc hơn tôi lại được trọng dụng, còn tôi lại cứ mãi làm ở vị trí không quan trọng?”
Trong chốc lát, chủ tịch nghẹn lời, sau đó cười nói: “Việc của cô lát nữa chúng ta sẽ nói tiếp, bây giờ tôi đang có một việc quan trọng cần làm, hay là cô giúp tôi xử lý trước đã?”
“Một đối tác chuẩn bị tới công ty chúng ta khảo sát sản phẩm, cô hãy liên hệ với họ, hỏi xem khi nào họ đến.”
“Đây đúng là một nhiệm vụ quan trọng.” Trước khi đi cô không quên chế nhạo một câu.
Mười lăm phút sau, cô đến văn phòng của ông chủ.
“Đã liên hệ được chưa?” Ông chủ hỏi.
“Liên hệ rồi ạ, họ nói có thể tuần sau sẽ đến.”
“Cụ thể là thứ mấy?" Ông chủ hỏi.
“Cái này tôi không hỏi kỹ.”
“Bên họ có mấy người sang.”
“Ôi! Ngài có hỏi tôi câu này đâu!”
“Vậy họ sẽ đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Câu này ngài cũng đâu có bảo tôi hỏi!”
Ông chủ không nói gì nữa, ông gọi điện thoại bảo Ngọc đến.
Ngọc vào công ty làm việc sau Vân một năm, hiện đã là người phụ trách của một bộ phận, Ngọc cũng nhận nhiệm vụ giống Vân khi nãy.
Một lúc sau, Ngọc quay lại.“Là thế này…” Ngọc nói: “Bên họ sẽ đi chuyến bay vào 3 giờ chiều thứ sáu tuần sau, khoảng tầm 6 giờ sẽ đến nơi, bên họ có 5 người, trưởng đoàn là giám đốc Toàn của bộ phận vật tư, tôi đã nói với anh ấy rồi, công ty chúng ta sẽ phái người đến sân bay đón họ.”
“Ngoài ra, họ dự định sẽ khảo sát trong vòng hai ngày, hành trình cụ thể, khi họ đến nơi, hai bên sẽ cùng bàn bạc. Để thuận lợi cho công việc của hai bên, tôi đưa ra ý kiến sắp xếp cho họ nghỉ ở Khách sạn Quốc Tế ở ngay gần đây, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”
“Còn nữa, dự báo thời tiết tuần sau có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ thường xuyên, nếu có gì thay đổi tôi sẽ báo lại ngay cho chủ tịch.”
Vân đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng, không nói được gì nữa, ngại ngùng quay về văn phòng.
-------------------------------
Tối hôm đó, cô nhận được Email của chủ tịch:
Gửi Vân! Dù có làm việc ở đâu, thì cũng hãy nhớ những nguyên tắc quan trọng này:
✊Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười.
✊Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền.
✊Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.
✊Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.
✊Nguyên tắc 5:
- Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.
- Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.
- Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.
- Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.
✊Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội.
Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.
✊Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít!

LUÔN NHỚ: Làm việc bằng cái tâm!

Cô bỗng hiểu ra, không có ai vừa sinh ra đã có thể đảm nhiệm được việc quan trọng, mà bất cứ ai cũng đều bắt đầu từ những việc giản đơn, bình thường nhất. Hôm nay bạn dán lên mình một cái mác thế nào, có lẽ sẽ quyết định liệu ngày mai bạn có giữ được vai trò quan trọng hay không. Mức độ để tâm, lo lắng cho công việc ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả làm việc, bất kỳ một công ty nào cũng đều rất cần những nhân viên tích cực, có trách nhiệm và chủ động trong công việc.
Những nhân viên xuất sắc không bao giờ là người bị động, đợi người khác sắp xếp công việc cho mình, mà họ luôn là người chủ động tìm hiểu việc mà mình nên làm, rồi dốc hết sức để hoàn thành tốt công việc ấy.

-------------------------------

Mười loại người không bao giờ có được lương cao, cũng không đáng để bồi dưỡng:
1. Người muốn nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật.
2. Người muốn đi làm lúc chín giờ sáng và tan làm lúc năm giờ chiều.
3. Người muốn sống dựa vào lương cơ bản.
4. Người không có chí tiến thủ.
5. Người không có tư duy chạy đua với thời gian.
6. Người làm việc gì cũng chậm chạp.
7. Người không có nhân phẩm.
8. Người không dám chịu trách nhiệm.
9. Người luôn cảm thấy sản phẩm của mình quá đắt.
10. Người luôn trách móc công ty.

Nhậm Chính Phi, người sáng lập ra công ty HuaWei đã từng nói: Có rất nhiều người hỏi tôi rằng, công ty có nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật không? Có cần tăng ca không?
Khi ấy tôi chỉ cười mà không nói gì, khách sáo mời họ ra khỏi công ty. Đã muốn nhàn rỗi, sao còn đi làm? Ở nhà luôn có phải là được nghỉ cả tuần rồi không?
Là người, nếu không tranh thủ cố gắng khi còn trẻ, thế thì bạn có tuổi thanh xuân để làm gì?
Người ta đều nói tuổi trẻ chính là vốn, tôi muốn bổ sung thêm là, chỉ khi phấn đấu, vốn liếng của bạn mới có giá trị, chỉ khi liều mạng, tuổi trẻ của bạn mới đáng để bạn tự hào.
- Mở miệng ra đã nhắc đến khó khăn, sự trưởng thành đã cách bạn quá xa rồi.
- Mới bỏ ra chút công sức đã nghĩ đến việc báo đáp, cơ hội đã cách bạn quá xa rồi.
- Vừa bắt tay vào làm đã nghĩ đến lợi ích cá nhân, trái ngọt đã cách bạn quá xa rồi.
- Mới có chút khởi sắc đã đòi hỏi điều kiện, tương lai đã cách bạn quá xa rồi.
- Vừa mới hợp tác đã nghĩ cách sao cho mình không chịu thiệt, sự nghiệp đã cách bạn quá xa rồi.
Hy vọng bài viết này giúp ích được cho nhiều người, mong các bạn sẽ trở thành những nhân tài xuất sắc, với sự nghiệp thành công rực rỡ!.

- sưu tầm -

04/11/2024

GÓC NHÌN: Chiếc cân khốn cùng của Vietjet Air

Mọi người cẩn thận khi bay Vietjet. Với quy định chỉ được mang 7kg hành lý xách tay lên máy bay, các bạn hãy mang chính xác 7kg bao gồm cả máy tính, thức ăn+ nước uống xách tay+điện thoại+sạc.

Khi làm check in tại quầy, nếu các bạn cân tất cả khoảng 7kg-dưới 8kg, nhân viên sẽ không yêu cầu bạn lấy đồ ra mà cho bạn qua. NHƯNG chỉ khi bạn ra cửa lên máy bay, nhân viên Vietjet sẽ yêu cầu bạ bỏ hành lý lên cân một lần nữa và điều nghiệt ngã là cái cân này thường được dùng cho mấy bà tiểu thương ngoài chợ.

Độ sai số của nó đôi tính bằng gram đó các bạn. Ngay lập tức nhân viên sẽ yêu cầu bạn đóng 950k vnd hoặc 45 usd để qua cửa hoặc bỏ lại hành lý.

Wow, cái cân này để vị trí chết người: chỉ có đường tới không còn đường lui. Ai nghĩ ra cái sáng kiến tuyệt vời này xứng đáng được vinh danh là người đóng góp xuất sắc cho Vietjet vì thu về cho công ty không biết bao nhiêu là tiền ngay trước cửa ra máy bay. Nếu các bạn muốn xử lý quá ký, các bạn nên làm chặt ở quầy check in chứ không thể ra máy bay và làm khó hành khách như vậy. Khách hàng sẽ nghĩ như thế nào? Đây là giá phải trả cho hành không giá rẻ?

Giận quá quên mất nên giờ qua Thái viết tiếp. Khi thấy mình bị kẹt với Vietjet thì chị hành khách đi cùng nói đưa laptop đây chị xách cho.

Anh nhân viên VJ lườm chị ấy và nói: không được xách giùm! Chu cha, chuyến này là VJ nhất quyết phải lấy tiền mình rồi.

Tôi nghẹn lời. Sao lại có thể đối xử căn ke với nhau đến mức ấy. Chưa bao giờ tôi bay từ nước ngoài về việt nam cho dù là hãng hàng không giá rẻ hay không, các sân bay khác chưa bao giờ làm khó tôi từ 1-2kg nhưng trên đất nước này, vài trăm gram tôi thấy lạnh người.

- Mai Dương
FB DIỄN ĐÀN HÀNG KHÔNG
Via Vietnam Business Insider

19/02/2024

Truyện ngắn gia đình: THƯƠNG HAY HẠI CON
Tôi khệ nệ bưng hai trái bưởi đặt trên bàn, nhắc hai đứa cháu.

- Gọt trái cây ăn đi con!

Hai anh em nó nhìn nhau cùng bật cười. Nghĩ tụi nhỏ không thích ăn bưởi nên tôi lại vội vã bưng thêm trái dưa hấu.

Khoảng nửa tiếng sau, tôi quay lại, hai anh em nó vẫn chăm chú lướt điện thoại. Trên bàn, bưởi và dưa hấu vẫn nằm nguyên.

- Tụi con không thích ăn trái cây à?

Tôi thắc mắc hỏi. Cháu trai ngước nhìn tôi, mỉm cười.

- Thích nhưng mà đâu biết gọt…

Nghe người cháu trai 25 tuổi trả lời, tôi ngẩn người ra, tròn xoe mắt.

- Con nói thật chứ?

Tôi đưa mắt nhìn sang em gái của nó, năm nay 13 tuổi, cao hơn 1,6m như dò ý. Con bé cười bẽn lẽn, khẽ lắc đầu. Anh trai nó vội lên tiếng thay.

- Cô đừng nhờ, nó cũng như con, không biết gọt đâu!

Tôi thốt lên.

- Trời đất ơi! Rồi sau này, con lấy vợ, khi vợ đẻ thì sao?

Cô em gái của nó, đưa tay che miệng cười khúc khích.

- Thế cô không biết à? Anh Hai con đang muốn tìm một người vợ giống y như mẹ mà chưa tìm ra…

“Một người vợ giống mẹ…”, trong đầu tôi bỗng hiện ra hình ảnh chị dâu tôi, người gầy rạc, tướng đi lúc nào cũng tất bật, vội vã. Vừa bán tạp hóa, vừa cơm nước cho chồng con, ngày nào chị cũng bận rộn từ sáng sớm đến đêm khuya. Đến cái chân bị giãn tĩnh mạch, đau nhức mà chị vẫn chẳng được ngồi yên, cứ chạy lên, chạy xuống cầu thang mải miết.

Có lần, tôi nhắc khéo, chị bảo: “Thấy con đứa thì bận học, đứa bận đi làm nên thôi có tí việc nhà, chị quờ quạng cho nhanh…”.

Ông bà xưa có câu: “Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”, có lẽ thời thế đã thay đổi nên chị tôi cũng thay đổi cách dạy con chăng!?

Tôi nhìn cháu trai, gượng cười, nửa đùa, nửa thật.

- Thể nào anh cũng sẽ “lừa” được em! Không biết cô gái nào xấu số…sẽ bị con “lừa” đây?

Nó im lặng, mắt vẫn chăm chăm vào màn hình điện thoại. “Mà lừa được bao lâu? Có lừa được suốt đời hay không...!?”, tôi thầm nghĩ, nhìn anh em nó mà lòng buồn nao nao.

✍️Tác giả: Nguyễn Nga
Trích từ tập truyện ngắn tự cổ chí kim chưa xuất bản!
-
Nếu thấy câu chuyện hay, ý nghĩa, bạn đọc đừng quên chia sẻ nhé!


́chdẫn ̂u ̛́ ̂n ̂u

Address

So 15 Duong Le Loi, Phuong 1, TP My Tho
My Tho

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cao Minh Triết Law Office posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share