Thuế TNCN & BHXH

Thuế TNCN & BHXH Giải đáp về thuế TNCN và BHXH năm 2026

Tâm thái đúng khi niệm Lễ Phật Đại Sám Hối VănNgười thường xuyên để tâm trí luẩn quẩn trong lục đạo luân hồi thì lòng oá...
26/07/2026

Tâm thái đúng khi niệm Lễ Phật Đại Sám Hối Văn

Người thường xuyên để tâm trí luẩn quẩn trong lục đạo luân hồi thì lòng oán hận sẽ rất nặng, lòng tham cũng rất sâu. Đây là trạng thái của con người ở nhân gian.

Vấn đề là túc nghiệp của họ vẫn chưa tiêu trừ. Túc nghiệp chính là nghiệp chướng từ kiếp trước vẫn chưa tiêu hết, mà kiếp này lại tiếp tục làm điều xấu. Như vậy thì làm sao có thể tinh tấn, làm sao có thể nỗ lực tu hành được?

Có người mỗi khi niệm Lễ Phật Đại Sám Hối Văn thì lại nhớ đến rất nhiều chuyện trong quá khứ.

Thực ra, sau khi niệm xong Lễ Phật Đại Sám Hối Văn, con người lẽ ra phải có thể giúp mình thoát khỏi đau khổ. Thế nhưng nhiều người vừa niệm Lễ Phật Đại Sám Hối Văn lại nghĩ: "Ôi, chuyện đó của mình..."

Đó gọi là "sám hối trên sự việc"

Các con phải dùng Phật lý để nhận thức việc này:
"Hôm nay con đã niệm Lễ Phật Đại Sám Hối Văn. Có biết bao vị Bồ Tát, Quán Thế Âm Bồ Tát, Đức Phật vĩ đại của chúng con... Tất cả chư Phật, chư Bồ Tát đều đang nhìn thấy con nỗ lực thay đổi bản thân. Hôm nay con đã sám hối, con cầu xin chư Phật, chư Bồ Tát từ bi giúp con tiêu trừ nghiệp chướng này."

Khi có tâm niệm như vậy, trong lòng con sẽ tràn đầy niềm vui trong pháp hỷ, chứ không phải niệm Lễ Phật Đại Sám Hối Văn để mãi chìm trong những ký ức của quá khứ.

— Bạch Thoại Phật Pháp – Tập 7: Thiện Và Ác Đều Là Nhân Quả

Giới luật quan trọng thế nào đối với người học PhậtHỏi: Có câu nói “Mình không ngay chính thì sao có thể sửa người khác”...
31/05/2026

Giới luật quan trọng thế nào đối với người học Phật

Hỏi: Có câu nói “Mình không ngay chính thì sao có thể sửa người khác”, cho nên mỗi lần hoằng pháp độ người, đệ tử đều luôn tự nhắc nhở bản thân rằng, điều thật sự có thể độ hóa chúng sinh hữu duyên không phải là kiến thức lý luận Phật học của chúng ta, càng không phải thân phận của mình khiến người khác tin phục, mà là một tấm lòng từ bi muốn giúp chúng sinh thoát khổ, cộng thêm lời nói hành vi đoan trang của bản thân và nghiêm giữ giới luật, thì mới có thể vừa rộng độ người hữu duyên trong thiên hạ, vừa dùng lời nói hành động của chính mình để trang nghiêm mảnh đất thanh tịnh của Phật pháp. Kính xin Sư Phụ khai thị, giới luật quan trọng thế nào đối với một người hoằng pháp?

Đáp: Khi Đức Phật nhập Niết-bàn, Ngài rất cảm khái. Tất cả đệ tử của Ngài quỳ ở đó nói: “Đức Phật, sau khi Ngài rời đi thì chúng con phải làm sao đây?” Đức Phật nói với họ: “Lấy giới làm gốc.”
Phải nhớ rằng, giới luật của người học Phật là vô cùng quan trọng. Nếu không có giới luật thì người đó căn bản không thể học Phật tốt được. Giống như một người ở trong gia đình, nhất định phải biết tôn trọng người khác thì mới có thể được người khác tôn trọng.

Giới luật giống như đèn đỏ đèn xanh trên đường. Đèn đỏ thì nhất định phải dừng lại, nếu cứ lao qua thì sẽ bị xe tông thành tàn phế. Vì vậy, người học Phật nếu không tuân thủ kỷ luật, không giữ giới luật, thì nhất định sẽ phạm sai lầm, nhất định sẽ đi vào ma đạo.

(1) Đệ tử hỏi, Sư phụ trả lời — Lư Đài Trưởng giảng giải tại hội hoằng pháp Sabah 012015

弟子提问 师父回答——卢台长2015年1月沙巴弘法解答会(1)

戒律对于学佛人的重要性
问:有一句话说“己不正,焉能正人”,所以每一次弘法度人时,弟子都在时时刻刻提醒自己,真正能度化有缘众生的并不是我们的佛学理论知识,更不是我们的身份让人信服,而是一颗想解脱众生苦难的慈悲心,再加上自己的端庄言行、严守戒律的行为,方能在广度天下有缘的同时,也以自身的言行举止庄严着佛法这片净土。恳请师父开示,戒律对于一个弘法人的重要性。

答:佛陀在涅槃之时,非常感叹,他所有的弟子跪在那里说:“佛陀,您走了之后我们怎么办呢?”佛陀就跟他们说:“以戒为本。”记住了,学佛人的戒律是非常重要的,如果没有戒律,这个人根本学不好佛。就像一个人在家里,一定要懂得尊重别人,他才能得到别人的尊重。戒律就像马路上的红绿灯,红灯你必须要停,如果穿过去,就会被人撞成残废。所以,学佛人如果不遵守纪律、不遵守戒律,他一定会犯错,一定会走入魔道。

Trong quá trình dịch và chia sẻ Pháp, có gì sai sót xin Chư Phật, Chư Bồ Tát, Chư Thần Hộ Pháp từ bi tha thứ cho con.🙏🙏🙏

Hỏi: Thưa Thầy- Hiện tại đệ tử đang làm việc tại một trạm làm việc thuộc Ngân hàng Tế bào gốc Quốc gia, phụ trách mảng t...
28/05/2026

Hỏi: Thưa Thầy- Hiện tại đệ tử đang làm việc tại một trạm làm việc thuộc Ngân hàng Tế bào gốc Quốc gia, phụ trách mảng thúc đẩy kinh doanh thị trường. Trong đó, tế bào gốc chủ yếu được lấy từ tế bào gốc nhau thai, tế bào gốc máu cuống rốn, sau khi lưu trữ sẽ được truyền cho các bệnh nhân khác nhau có nhu cầu nhằm tăng cường sức sống. Những tế bào gốc này đều là tế bào gốc của con người. Ngoài ra còn có việc lấy, nuôi cấy tế bào tự thân, vài năm sau đó truyền lại vào cơ thể của chính mình để giúp tái tạo sức sống. Xin hỏi công việc này có trái với luân thường đạo lý không? Có đúng pháp hay không ạ ?

Đáp: Vì sức khỏe của nhân loại, không phải do sát sinh mà có, thì không sao.

(Lư Đài Trưởng khai thị giải đáp thư từ thắc mắc, số 213, ngày 18/03/2018)

问:弟子现在在国家干细胞库其中一个工作站上班,做市场业务推动,其中干细胞主要是提起胎盘干细胞、脐带血干细胞,储存后再输入给有需要的不同病患者体内,增强生命活力。这些干细胞都是人体干细胞,另外还有自体细胞提起、培育,若干年后再输入到自己的身体,让生命再现活力。请问这份工作是否有悖伦理?如理如法吗?

答:为人类健康,不是杀生所得,没有关系。

卢台长开示解答来信疑惑(二百一十三)2018-03-18

KỶ NIỆM NGÀY ĐỨC PHẬT THÍCH CA MÂU NI ĐẢN SINH Đức Phật khi xưa một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất, nói: "Trên ...
24/05/2026

KỶ NIỆM NGÀY ĐỨC PHẬT THÍCH CA MÂU NI ĐẢN SINH

Đức Phật khi xưa một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất, nói: "Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn." Nhiều người thắc mắc: "Tại sao Đức Phật vừa sinh ra đã nói 'duy ngã độc tôn'? Lúc đó nhiều người còn không biết Ngài là Phật." Kỳ thực, Đức Phật đã minh tâm kiến tính, Ngài chính là Phật, khi giáng thế Ngài hoàn toàn ý thức mình là Phật, thấy rõ bản tính Phật của mình, nên mới dám tuyên bố "duy ngã độc tôn". Bởi điều Ngài nhận ra không phải là thân xác phàm trần của một đứa trẻ, mà chính là bản tính chân như của mình.

Sư phụ muốn mỗi đệ tử đều nhận ra bản tính của chính mình. Nếu bạn hiểu rằng bản tính mình là Phật, bạn cũng có thể kiêu hãnh nói: "Ta là Phật." Chỉ cần bạn sống đúng như một vị Phật, bạn chính là hiện thân của Phật, bạn đã giác ngộ.

Đức Phật nói "duy ngã độc tôn" không phải chỉ cái "ta" thân xác phàm tục này, mà là chỉ cái "bản tính" của Ngài. Phật tính là gì? Phật tính chính là cái "ta" chân thật của mỗi người, là ánh sáng Phật vốn có trong tự tánh. Vì vậy, sự tự tại của Phật chính là giác ngộ.

Khi bạn cảm thấy mình không còn sợ hãi gì nữa, tin rằng có Bồ Tát, có Phật hộ trì, lúc đó bạn đã tìm lại được chính mình, có cảm nhận rõ ràng về bản tâm bạn chính là người đã ngộ. Thực chất, bạn đã quay về nương tựa vào chính mình. Nhiều người không sợ bất cứ điều gì, vì họ tin chắc rằng chư Phật Bồ Tát sẽ che chở, giúp đỡ mình: "Ta là người lương thiện, chẳng hại ai, sao phải sợ? Bởi trong tâm ta có Phật, có chỗ nương tựa vững chắc.

"Rất nhiều đứa trẻ khi phải ra ngoài, chỉ cần cha mẹ nói một câu: “Bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, con đều phải gọi điện về nói với cha mẹ, cha mẹ nhất định sẽ giúp con giải quyết những vấn đề đó”, thì đứa trẻ ra ngoài sẽ ngẩng cao đầu, bởi vì nó có chỗ nương tựa. Nếu hiện nay chúng ta nương tựa vào Phật, bất kể xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng sẽ không sợ hãi nữa. Điều này là nói cho mọi người biết, người học Phật phải quy y với tự tánh Phật quang minh, như vậy chúng ta sẽ không còn sợ hãi gì nữa.

----------------------

Đức Phật khi xưa trong lúc hoằng pháp đã phải chịu vô số sự vu khống, phỉ báng và đàn áp, nhưng ngài vẫn kiên định như đá tảng, xả bỏ tất cả để cứu độ chúng sinh.

Thính giả: Con nghe giọng thầy rất mệt mỏi, mặc dù chỉ làm chương trình thôi.

Đài trưởng đáp: Ngày nào cũng mệt mỏi như vậy, rất vất vả, còn phải giúp người ta “gánh nghiệp,” lại còn bị người ta nói. Sư phụ không màng đến tính mạng để cứu người, mà vẫn bị người ta mắng. Nghĩ đến lúc xưa, khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đến nhân gian hoằng dương Phật pháp, nhiều giáo phái khác cũng mắng Phật, nói “Phật giáo gì chứ?” Họ bảo đó không phải là chính giáo…

Vì thế, nghĩ lại việc hoằng pháp thật sự không dễ dàng, ngay cả Đức Phật Thích Ca cũng phải chịu biết bao khổ nạn, bị người ta xua đuổi, bị ức hiếp. Vì vậy, chúng ta chịu một chút khổ sở thì có đáng gì đâu? So với Đức Phật Thích Ca, chúng ta còn kém xa lắm!

Hôm qua, khi chúng ta tưởng nhớ ngày Đức Phật nhập Niết Bàn, thầy đã suy nghĩ rất nhiều. Tâm của chúng ta nhất định phải kiên định, học theo gương của Đức Phật. Có những lúc thực sự không được lơ là. Nếu như năm xưa, Đức Phật Thích Ca bị các giáo phái khác vu khống, phỉ báng hoặc bị đàn áp mà ngài không mang Phật giáo truyền xuống nhân gian, thì hôm nay chúng ta làm sao có thể nghe được Phật pháp? Vì vậy, con người thực sự cần phải có trí tuệ! Chúng ta nhất định phải học hỏi tinh thần của Đức Phật, ngài thực sự quá từ bi, quá vĩ đại!

Nghĩ như vậy, sư phụ cũng tự khích lệ mình—nhất định phải độ thêm nhiều người hơn nữa, nhất định không được sợ khó khăn, nhất định phải cứu người! Bởi vì cứu người là việc quan trọng nhất.

Đức Phật ngay cả ngôi vị thái tử cũng không làm, từ bỏ tất cả nơi nhân gian, có phải vậy không? (Dạ đúng). Vì thế, chúng ta nhất định phải kiên định lòng tin của mình, nỗ lực độ người.

Giống như hai con đã độ được mẹ của mình, các con chính là Bồ Tát. Các con không chỉ cứu được mạng sống của mẹ mà còn cứu được huệ mạng của bà! Sau này, khi bà được siêu thoát, bà sẽ cảm ơn các con suốt đời. Các con ngoan lắm, hãy chăm chỉ niệm kinh. (Dạ, con sẽ cùng em gái và mẹ chăm chỉ niệm kinh, chăm chỉ cứu người).

Đúng rồi! Rất tốt! sư phụ vui nhất là khi nghe các con nói niệm kinh.

******

Trích: "Hỏi đáp Huyền Diệu," ngày 16 tháng 3 năm 2014

-------------------------

Vấn đề nghiệp chướng lớn nhỏ và việc niệm Lễ Phật

Wenda20111223 01:02:49

Thính giả: Hôm nay con xem trên mạng phần “Hỏi Đáp Phật Học” của sư phụ, nói về vấn đề nghiệp chướng và vong linh . Có phải là khi chúng con niệm Lễ Phật Đại Sám Hối Văn, rất nhiều nghiệp chướng nhỏ sẽ theo đó mà được tiêu trừ; còn những nghiệp chướng nặng hơn thì theo việc đốt Ngôi Nhà Nhỏ cũng dần dần được hóa giải; còn những nghiệp chướng tương đối nghiêm trọng thì sớm muộn gì cũng sẽ bị kích hoạt thành vong linh, phải không ạ?

Đài trưởng: Đúng, hoàn toàn chính xác. (Hiện nay sư phụ bảo chúng con không ngừng niệm Ngôi Nhà Nhỏ, thực ra những Ngôi Nhà Nhỏ đã đốt xuống, khi chưa đến lúc gặp kiếp nạn, thì sẽ được tích trữ lại, hoặc sẽ có người chuyên trách giúp chúng con tiêu trừ những nghiệp chướng này, phân phối Ngôi Nhà Nhỏ.)

Sư phụ lấy một ví dụ đơn giản là con sẽ hiểu ngay. Bây giờ gọi là tích tiểu thành đại. Ví dụ như trong một quả táo có một chỗ bị thối, bây giờ con cứ không ngừng khoét phần bị thối đó ra ngoài, mỗi ngày con niệm Ngôi Nhà Nhỏ thì cũng giống như mỗi ngày đều không ngừng khoét phần hư thối đó ra. Nếu mỗi ngày khoét đi một chút, mỗi ngày khoét đi một chút, người ta sẽ không có cảm giác gì. Nhưng nếu khoét một lần đi một mảng lớn, thì con người sẽ bị tổn thương, quả táo cũng sẽ bị tổn thương.

Con khoét từng chút một thì nó vẫn còn có thể mọc lại, con khoét đi một chút phần đen thì nó lại mọc ra một chút phần trắng. Như vậy con sẽ từ từ tiêu trừ nghiệp chướng. Nhưng nếu một lần đã bị thối rữa hết rồi, con “bốp” một cái, cả quả táo liền hỏng luôn, con chỉ còn cách vứt bỏ thôi. Còn nếu chỉ có một chút chỗ không tốt, thì con cứ khoét đi, khoét đi… cũng giống như không ngừng đốt Ngôi Nhà Nhỏ để tiêu trừ nó, như vậy chẳng phải là hết rồi sao?

------------------------------------

BHFF 11-48.认识自我的本性/ Nhận biết bản tính của chính mình.

佛陀当年一手指天,一手指地,说“天上地下,唯我独尊”。很多人说:“佛陀怎么生出来就说‘唯我独尊’呢?很多人还不知道他是佛陀呢。”其实佛陀已经是明心见性,他是佛啊,他到了人间,很清楚自己是佛,他见到了自己的佛性,所以他才敢讲“唯我独尊”。因为他认识的不是自己这个小孩子的肉身,而是认识了自我的本性。师父要你们每个人都知道自己的本性,如果你知道自己的本性是佛,你也可以非常骄傲地说:“我是佛。”只要你好好地做佛的样子,你就是一尊佛,你就是开悟了。佛陀讲的“唯我独尊”,并不是指的他肉身的“我”,而是指的他自己的“性”。佛性是谁呢?佛性就是自己本身的“我”,本身所释放出来的佛的光明。所以,佛的自在就是开悟。当你觉得自己什么都不怕了,有菩萨、有佛保佑,这个时候你就找到了自我,自己有感觉了,你就是一个悟者,其实你就是皈依了自己。很多人什么都不怕,就相信佛菩萨一定会照顾自己、帮助自己的:我是一个善良的人,我从来不害人,为什么我不怕?因为我的心中有佛,我有依止。很多孩子要出门的时候,爸爸妈妈只要讲一句话,“不管外面发生什么事情,孩子都要打电话回来跟爸爸妈妈讲,爸爸妈妈一定会帮助你解决这些问题的”,小孩子出门就会昂首挺胸,因为他有依止。如果我们现在依止的是佛,不管发生什么事情,我们就不会害怕了。这就是告诉大家,学佛人要皈依光明的自性佛,这样我们就无所畏惧。

----------------

佛陀当年弘法时遭受过无数诬蔑、诽谤和打压,仍坚如磐石,舍尽一切地救度众生

听众:我听您声音很疲劳很疲劳的,虽然只是做节目。

台长:天天这么疲劳的,很辛苦的,还要帮人家“背”,还要被人家说,我都这么不要命地救人,还要被人家骂。想想当年佛陀到人间来弘扬佛法的时候,很多其他的教派也骂佛陀,说“什么佛教啊?”说不是正教……所以想想弘扬佛法真的不容易,连佛陀都吃了这么多的苦,被人家赶出来,被人家欺负,所以我们吃点苦算什么啊?跟佛陀比起来我们差得太远了!所以在昨天我们纪念佛陀涅槃日的时候师父就想了很多,我们自己的心一定要坚定,向我们的佛祖学习,有时候真的不能懈怠。

如果佛陀当年被其他的教派诬蔑,或者被人家诽谤、被人家打压,佛陀就没有把佛教送到人间的话,我们今天哪能闻到佛法呀!所以人真的要有智慧!我们一定要好好地学习佛陀的精神,佛陀真的太慈悲了,太伟大了!所以有时候想一想,对自己也是一个激励——一定要度更多的人,一定要不怕困难,一定要救人啊!因为救人为上。佛陀连太子都不做,舍去人间一切,是不是啊?(对)所以我们一定要坚定自己的信心,好好地度人。

像你们两个孩子把妈妈度到了,你们就是菩萨。你不是救了你妈妈的一条人命,是救了她一个慧命啊!她以后上去了会感恩你们一辈子的。好孩子,好好念经(好,我会和妹妹、妈妈一起好好念经、好好救人的)对!太好了!师父最开心就是听到你们说念经。

——2014年3月16日《玄艺问答》

------------------

Wenda20111223 01:02:49

孽障大小与念礼佛的问题听众:今天在网上看到您的《佛学问答》,关于孽障和灵性问题。是不是我们在念礼佛大忏悔文的时候,很多小的孽障,随着念礼佛大忏悔文就消掉了;再严重点的孽障,随着烧小房子也慢慢化解掉;比较严重的孽障是不是早晚会激活成灵性啊?�台长:对,完全正确(您现在让我们不断地念小房子,其实烧下去的小房子,关劫不到的时候,就会存起来或者专门有人给我们消除这些孽障,分配小房子)举个简单例子你就明白了。你现在叫积少成多,比方说一个苹果里面有块烂的地方,你现在不停地把烂的地方往外挖,你每天念小房子就等于不停地每天把那个烂的东西往外挖。如果你每天挖掉一点,每天挖掉一点,人家不感觉的。如果一下子挖掉一大块,人会受伤的,这个苹果会受伤的。你挖一点点它还会长出来,你挖掉一点点黑的,它还会长出来一点点白的,这样的话你就慢慢消孽障了。如果一下子已经烂掉了,你“啪”一下子整个苹果就坏掉了,你只能扔掉了吧,如果有一点点不好的地方,你就挖掉挖掉……就等于一直在烧小房子把它消除掉,那不就是没了吗?

Bạn ơi, mình không biết bạn là ai… Nhưng nếu bạn đang đọc những dòng này, thì đây là tín hiệu đặc biệt từ vũ trụ gửi riê...
20/05/2026

Bạn ơi, mình không biết bạn là ai…

Nhưng nếu bạn đang đọc những dòng này, thì đây là tín hiệu đặc biệt từ vũ trụ gửi riêng cho bạn 💫

Bạn sẽ sớm thoát khỏi những ngày chán nản, tiêu cực, mông lung và mất định hướng. Mà thay vào đó, bạn sẽ ngày càng hiểu rõ bản thân hơn, biết mình thích gì, muốn gì và cần làm gì cho cuộc sống của mình.

Bạn sẽ dần bước ra khỏi vùng an toàn, trở nên tích cực hơn, mạnh mẽ hơn, sống đầy ắp những hy vọng🌷🪷

🪷 Hôm nay là ngày 20 tháng 5 năm 2026🪷 Nhằm ngày mùng 4 tháng 4 âm lịch (thứ Tư)🪷 Cung nghênh đón mừng ngày Thánh đản củ...
20/05/2026

🪷 Hôm nay là ngày 20 tháng 5 năm 2026
🪷 Nhằm ngày mùng 4 tháng 4 âm lịch (thứ Tư)
🪷 Cung nghênh đón mừng ngày Thánh đản của Nam Mô Văn Thù Bồ Tát
🪷 Kính thỉnh đại chúng:
Siêng làm công đức, lấy hiếu đạo làm đầu,
Ăn chay tụng kinh, giữ giới không sát sinh, phóng sinh,
Chớ làm các điều ác, siêng làm mọi điều lành!

🪷 今天是𝟚𝟘𝟚𝟞年𝟝月𝟚𝟘日
🪷 农历四月初四(星期三)
🪷 恭迎南无文殊菩萨圣诞日
🪷 敬请大家:
多做功德、以孝为先、
吃素念经、戒杀放生、
诸恶莫作、众善奉行!

🟡🟡Thông qua việc dạy niệm các kinh văn ngắn để dẫn dắt người khác niệm kinh học Phật là diệu pháp.Nữ thính giả: Ví dụ nh...
19/05/2026

🟡🟡Thông qua việc dạy niệm các kinh văn ngắn để dẫn dắt người khác niệm kinh học Phật là diệu pháp.

Nữ thính giả: Ví dụ như chúng con dẫn một số bạn bè đi phóng sinh, lúc phóng sinh có vài bác lớn tuổi vẫn chưa biết niệm kinh, họ cảm thấy phóng sinh là việc tốt nên cùng chúng con đi phóng sinh. Lúc này, nếu chúng con dạy họ niệm Chú Đại Bi, Tâm Kinh và Vãng Sanh Chú thì chắc chắn họ sẽ không niệm, vì họ hoàn toàn không hiểu. Vậy chúng con có thể dẫn dắt họ bắt đầu niệm Thất Phật Diệt Tội Chân Ngôn được không ạ? Vì đây là kinh văn ngắn nhất, dễ niệm nhất.

Đài Trưởng : Có thể chứ, đây gọi là diệu pháp đấy! Chỉ cần họ niệm kinh, cho dù chỉ xưng một câu “Quán Thế Âm Bồ Tát”, hay “Đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát”, thì họ cũng đã bước vào cửa Phật rồi! Hiểu chưa?

(Nghe hiểu rồi ạ. Vì họ nói Chú Đại Bi quá dài, lại không hiểu, cũng không đọc được, nên con trước tiên dùng Thất Phật Diệt Tội Chân Ngôn để dạy họ niệm, họ nói còn có thể chấp nhận được.)

Đúng vậy, từng chút một mà đến. Con nói với họ rằng sau khi niệm thì có thể tiêu trừ tai họa, chỉ cần họ mở miệng niệm thì Bồ Tát sẽ gia trì cho họ rồi mà.

(Ồ, Ok. Vậy trong trường hợp như thế này, chỉ là lúc phóng sinh hướng dẫn họ thì họ còn niệm Thất Phật Diệt Tội Chân Ngôn, nhưng sau đó lại không niệm nữa. Vậy thường xuyên đi phóng sinh mà chỉ niệm Thất Phật Diệt Tội Chân Ngôn thôi thì có được không ạ?)

Không sao cả, điều này cho thấy họ vẫn chưa khai ngộ. Con phải biết rằng gieo hạt giống gì thì kết quả đó, hiện tại họ chỉ mới gieo một chút hạt giống như vậy nên quả kết ra cũng rất nhỏ. Nhưng ít nhất họ đang gieo trồng, ít nhất họ đang gieo! Chỉ cần gieo trồng thì sẽ có thu hoạch.

(Con hiểu rồi. Cảm ơn Sư phụ khai thị.)
shuohua20141121 11:15

shuohua20141121 11:15
通过教念短经文引导人念经学佛是妙法
女听众:比如说我们带一些朋友去放生,放生的时候一些老伯伯还不会念经,他们觉得放生是好的,同我们一起去放生。这个时候,如果我们教他们念大悲咒、心经还有往生咒,他们肯定不念,因为他们完全不懂。那么我们可不可以引导他们从七佛灭罪真言开始念经呢?因为是最短的经文,最容易念。
台长答:可以的,这叫妙法呀!只要他们念经,哪怕称一句“观世音菩萨”、“大慈大悲救苦救难观世音菩萨”,他也就是入佛门呀!明白了吗?(哦,明白。因为他们说念大悲咒,这么长、又看不懂、又念不出来,我就先用七佛灭罪真言教他们念,他们说还可以接受)对,一点点来了。你说这个念了之后就可以去除你们的灾祸,他们只要一开口念,那么菩萨就会给他们加持了嘛(哦,Ok。那么像这样的情况只是在放生引导他们的时候,他们还会念七佛灭罪真言,但是过后他们又没有念。那么时常去放生只有念七佛灭罪真言,Ok吗?)没关系的,这个就是说明他们没开悟。你要知道,栽什么种子结什么果,他们现在栽了这么一点点种子,所以他们果结出来很小。但是至少他们在种粮食,他们至少在种!种植的话就有收获(明白。谢谢师父开示)
🙏🙏🙏 Trong quá trình Hoằng Pháp , con có gì sai sót. không Đúng Lý Đúng Pháp . Con xin Chư Phật , Chư Bồ Tát , Chư Thần Hộ Pháp , Từ Bi tha thứ cho con .

🇻🇳 BẮT ĐẦU HÀNH TRÌNH TU TẬP NGAY TẠI :
https://huongdan.pmtl.site

🎁 ĐĂNG KÝ THỈNH PHÁP BẢO :
https://thinhphapbao.pmtl.site

📚CĂN NGUYÊN HỌC PHẬT MÀ VẪN CHƯA ĐƯỢC CHUYỂN HÓA Gần đây, trong quá trình biên soạn và giải đáp những thắc mắc của các đ...
15/05/2026

📚CĂN NGUYÊN HỌC PHẬT MÀ VẪN CHƯA ĐƯỢC CHUYỂN HÓA
Gần đây, trong quá trình biên soạn và giải đáp những thắc mắc của các đạo hữu, ta thường lắng nghe được nỗi u hoài nơi tâm họ, đồng thời cảm nhận sâu sắc sự hoang mang mà nhiều người đang đối diện: Vì sao năng lực của mình chẳng hề thua kém ai, vậy mà người khác lại dễ dàng có được công việc mà bản thân hằng khấn nguyện, còn mình đến nay vẫn phải gian nan bôn ba? Vì sao thân thể mang nhiều bệnh tật, dẫu đã trì tụng kinh điển không ít mà vẫn chưa thấy chuyển biến? Những nghi vấn như thế, quả thật không phải là ít.

Đặc biệt, gần đây có một đạo hữu gửi Email hỏi một vấn đề rất điển hình: “Con đã làm hồi hướng riêng, hồi hướng chung cũng đã thực hành đầy đủ. Nhiều năm không thuận lợi, niệm Phật cũng không phải ít, năng lực làm việc rất tốt mà vẫn mãi chẳng tìm được công việc. Con cũng thường cầu Bồ Tát gia hộ để sớm có được việc làm. Những năm qua, con đã trì tụng hàng nghìn biến Chú Đại Bi, hàng trăm biến Kinh Địa Tạng Bổn Nguyện, gần một triệu biến Chú Chuẩn Đề. Khi gặp thầy xem số mệnh do người khác giới thiệu, họ xem cho con đều không đúng. Các phương diện khác cũng đều gặp chướng ngại. Về công việc, hễ đến trước ngày phỏng vấn là cây nến con thắp liền xảy ra vấn đề; rõ ràng đó là công việc rất phù hợp, vậy mà lại bị người khác đoạt mất một cách oan uổng. Ở những phương diện khác cũng tương tự như vậy. Cả đời này con chưa từng hại ai, cũng chẳng thích tranh giành. Vậy rốt cuộc ai oán ghét con đến mức này, ai đang trêu chọc và làm khó con? Vì sao lại như vậy?” Thật ra, những nghi vấn và tâm thái như thế, tuyệt nhiên không ít người mang theo. Từ đây có thể thấy rõ, trong tâm rất nhiều người đang tồn tại những nhận thức sai lệch phổ biến – điều mà Phật pháp gọi là ma chướng. Chính những ma chướng này khiến khi trì tụng kinh kệ, tâm sinh nghi hoặc, tâm không chân thành, tâm không thanh tịnh, khiến oai lực trì tụng suy giảm rất lớn.

Tâm không thanh tịnh thì sức trì tụng tự nhiên suy giảm, hiệu quả niệm kinh theo đó mà giảm đi rất nhiều. Đồng thời, những người ôm giữ tâm niệm như vậy, lại dễ vô tình tìm kiếm các hiện tượng trong đời sống để tự củng cố nghi hoặc của mình, khiến niềm tin đối với Phật pháp ngày càng suy yếu, thậm chí cuối cùng bỏ dở việc tu học. Sự nguy hại ấy quả thật vô cùng rõ rệt.

Sai lầm đầu tiên trong loại tâm lý này chính là suy nghĩ: “Cả đời này con chưa từng hại ai, vì sao con lại khổ như vậy? Vì sao con không được như người kia, trong khi năng lực của con còn hơn hẳn?” Thật ra, điều này liên quan trực tiếp đến bản chất của chữ “mệnh”. Mệnh là gì? Mệnh chính là khuôn định của đời sống một người ngay từ khi sinh ra, được hình thành bởi phước báo, công đức, nghiệp chướng và ác nghiệp đã tạo tác trong vô lượng đời kiếp tích tụ lại mà thành. Nó giống như một điệu nhạc đã định sẵn cung bậc – mỗi người sinh ra đều có nền tảng cao thấp, nghèo giàu, thuận hay nghịch khác nhau. Đó là điều mà đời này không dễ thay đổi (dù không phải tuyệt đối).

Khi quan sát Đồ đằng, điều này hiển lộ vô cùng rõ ràng:

Cũng cùng là người tuổi Thìn, nhưng có người thần khí phi dương, vảy râu sống động, uy phong đầy đủ; lại có kẻ u ám bất động như tượng gỗ, tượng đá, thiếu hẳn linh khí. Cảnh giới của rồng cũng chẳng tương đồng: có rồng bay thẳng tầng trời, tiền đồ rộng mở; lại có rồng chìm trong bùn lầy, chướng ngại chồng chất, khó thoát vận ách trì trệ. Như hổ cũng vậy: có con là “quá sơn chi hổ”, tung hoành núi rừng; lại có con “hổ lạc bình dương”, nơi đồng bằng bất khả lộ, khó có ngày ngẩng đầu. Tất cả những biểu hiện ấy đều do phước nghiệp nhiều đời sâu dày hay mỏng bạc mà quyết định.

Bởi thế, có người sinh ra nơi thâm sơn cùng cốc – đó vốn là một loại quả báo phải chịu nơi biên giới; phải trải qua muôn phần gian nan, nỗ lực mới có thể từng bước tiến vào đô thị. Nhưng cũng có người vừa mở mắt chào đời đã ở chốn phồn hoa thành thị, tự nhiên thọ hưởng tiện nghi văn minh. Ngay trong cùng một thành phố cũng vậy: có người sinh ra trong cảnh giàu sang, có người lại khởi đầu giữa nghèo khó. Cùng là bạn học một lớp: có người trí huệ minh mẫn, tiếp thu nhanh nhạy; lại có người học hành chậm chạp. Nhưng điều kỳ lạ là: người thông minh đôi khi bước vào đời lại chướng duyên trùng điệp, tài năng khó hiển lộ; còn kẻ tư chất bình thường lại thuận buồm xuôi gió, sự nghiệp hiển vinh. Tất cả đều do nhân đời trước cảm thành quả đời này, chẳng sai chạy mảy may.

Đó chính là lời đáp cho vị đạo hữu kia. Tuy đời này quý vị sống thiện lương, chưa từng làm hại ai, nhưng trong vô lượng kiếp quá khứ đã từng gây tạo không ít nghiệp ác. Vì thế căn cơ và định mệnh đời này trở nên thấp kém hơn, cần phải thọ nhận thử thách để trả nghiệp báo. Chúng ta phải hiểu thấu điều này, rồi đem soi chiếu vào thực tế đời sống. Cảnh ngộ hiện tại không phải vì thế gian “bất công”, mà chính vì thế gian vốn công bằng. Nhân quả phân minh, không hề sai lệch; tất cả đều là sự tổng hòa nghiệp lực từ nhiều đời cho đến hiện kiếp, mà hiển bày thành những cảnh “bất công” như chúng ta đang thấy. Mỗi nghiệp duyên hôm nay vẫn tiếp tục ghi nhận, để đời sau còn tiếp tục tính sổ.

Lầm chấp thứ hai là nghĩ rằng: “Con đã tu học Phật pháp rồi thì phải mau chóng đổi khác, phải nhanh chóng tốt lên”. Vậy, tu Phật có thể chuyển mệnh chăng? Có thể thay đổi cục diện căn số chăng? Hổ nơi đồng bằng có thể hóa thành hổ trên sơn lâm? Rồng chìm trong bùn có thể cất cánh bay lượn? Chuột dưới nước có thể trồi lên mặt đất sáng lòa chăng? Những điều ấy, hễ người tu Phật đều một lòng mong mỏi lý giải.

Muốn hiểu rõ, phải quán chiếu cùng “vận”. Vận chính là con đường phía trước của mỗi vật tổ. Dù là rồng bay giữa trời cũng có lúc thăng lúc giáng, lúc gập ghềnh; hổ nơi đồng bằng cũng có khi thuận buồm xuôi gió. Tu hành đúng pháp, có thể san phẳng những đoạn gập ghềnh, kéo dài thời kỳ hanh thông, khiến vận trình thuận lợi như lý như pháp. Trong đời này, điều ấy nghĩa là: vận xấu có thể hóa giải trở nên nhẹ nhàng; vận tốt có thể gìn giữ được lâu dài, phát huy tối thắng lợi lạc. Nhờ vận được chuyển, mệnh cũng chuyển theo mà dần đổi. Nhưng đây là quá trình dài lâu, chẳng thể mong cầu trong khoảnh khắc. Tinh tấn tu tập trong thời gian dài, có thể khiến “hổ nơi đáy vực” từng bước trèo lên sườn núi, “rồng sa bùn đất” dần thoát mà bay lượn; song tất cả đều nương theo nhân duyên và định số, không thể vượt hạn một sớm một chiều. Ví như đứa trẻ đang học lớp hai, dẫu cố gắng hết sức, cũng chỉ có thể tiến lên bậc lớp năm; khó lòng liền trở thành học sinh trung học, lại càng không thể lập tức thành người đỗ đại học hay bậc tiến sĩ. Muốn thành tựu “tiến sĩ” trên con đường đạo, ắt phải tích lũy đại công đức, hoặc là nhiều đời nhiều kiếp tinh tấn tu phước, tu đức mới có thể đạt được.

Bởi vậy, cần rõ biết: căn cơ con người vốn sai biệt; phước lực, trí lực, thiện căn mỗi người không giống nhau. Muốn đời sau được tốt đẹp, đời này phải chí tâm tu hành, gieo trồng ruộng phước, hành thiện tích đức; muốn ngay đời này được an vui, lại càng phải nỗ lực sửa mình, tinh tấn tu tâm dưỡng tánh.

Nếu việc học Phật thực sự có thể chuyển hóa vận mệnh, vậy vì sao vị đạo hữu này vẫn cảm thấy gian nan? Rất nhiều người tu hành cũng khởi nghi như vậy: “Con đã học Phật bấy lâu, trì tụng biết bao kinh chú, vì sao vẫn chưa hanh thông?” Xin phải biết: chư Phật vì chúng sanh mà mở bày tám vạn bốn ngàn pháp môn, sao lại khiến chúng ta chịu thêm khổ lụy? Sao lại khiến mỗi ngày tự trách rằng: “Vì sao con vẫn bất lực?” Tuyệt nhiên không phải vậy. Tám vạn bốn ngàn pháp môn chính là phương tiện thiện xảo, trợ lực chúng ta tu hành dễ dàng hơn, thăng tiến nhanh chóng hơn. Nếu đã tu hành nhiều năm mà vẫn chưa cảm nhận được thần lực từ bi gia hộ của chư Phật, Bồ Tát, thì điều đầu tiên cần phải tự phản tỉnh: Ta đã thật sự hiểu thế nào là tu chưa? Ta đã nắm rõ cốt tủy của đạo tu hành hay chưa? Từ tình huống của vị đạo hữu nói trên có thể thấy, họ tự cho rằng mình tu không đến nỗi tệ; thế nhưng sở nguyện vẫn chưa viên mãn, cảnh giới chưa chuyển, nghiệp tướng hiển hiện trong Đồ Đằng cũng đồng thời xác chứng như vậy. Vậy rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Có hai nguyên nhân trọng yếu. Thứ nhất, pháp môn đang hành trì có phần chưa tương ứng. Đức Phật từng dạy: “Pháp như phiệt dụ giả, pháp thượng ứng xá hà huống phi pháp” (Pháp như chiếc bè, pháp còn nên bỏ, huống là phi pháp.”) Bởi lẽ, pháp và pháp môn vốn tùy duyên mà lập, tùy thời mà ứng, không phải cố định bất biến. Như thuở xưa, Phật giáo khuyến tấn lìa tục, nhập núi rừng, xả “tiểu gia” để thành tựu “đại gia”. Nhưng trong thời kỳ hiện đại, trọng tâm lại ở chỗ nhập thế tu hành – tu ngay nơi đời sống, chuyển hóa “tiểu gia” để mở rộng thành “đại gia”. Do vậy, pháp môn cũng tùy nghi tùy duyên mà biến chuyển, hợp thời hợp căn, thuận lợi cho hành giả tiếp cận và hành trì. Hồi hướng không phải là pháp môn mà phàm phu có thể tùy tiện vận dụng. Kinh điển ví như tài sản chân chánh của tự thân; còn hồi hướng, nhất là hồi hướng cho “lịch đại oan gia trái chủ”, chẳng khác nào đem gia tài của mình bố thí khắp thiên hạ. Xin hỏi: phước duyên của quý vị đã đủ thâm hậu chưa? Tự thân đã thực sự viên mãn, no đủ chưa? Mà của cải rải ra khắp thế gian, mỗi nơi được bao nhiêu? Được dăm ba đồng lẻ, liệu có phát sinh bao nhiêu lợi ích?

Vì vậy, học Phật trì kinh, trước hết phải tự tu tự độ, tiêu trừ nghiệp chướng của chính mình, tăng trưởng căn lực và nội đức; khi nội nghiệp đã thanh tịnh, phước lực dần sung mãn, lúc ấy vận mệnh mới có thể chuyển cải. Đợi khi nghiệp trái đã trả, đồ hình tâm linh sáng tịnh, tự nhiên có thể cảm ứng chuyển vận. Nếu khởi niệm rằng: “Con trả không xuể; trước xin cho con hanh thông, rồi con hoàn trả sau có được chăng?” – thì chúng sanh hữu hình hay vô hình kết nghiệp với ta quyết chẳng dễ gì chấp thuận. Nghiệp báo đến thời, tất phải hoàn trả, nhân quả tuyệt nhiên không sai chạy. Cho nên, chớ tùy tiện hồi hướng. Khi bản thân còn chưa viên mãn được no đủ tâm linh, trước phải chí thành siêu độ nghiệp thức nơi tự thân, tinh chuyên tiêu trừ nghiệp chướng; đó mới là đại sự khẩn yếu bậc nhất trên đường tu đạo. Chỉ cần đắc pháp, dẫu vận duyên chưa hiển lộ sự chuyển biến rõ rệt, nhưng hễ tinh tấn tu trì, thì sự chuyển hóa vẫn chân thật diễn bày. Sớm tu thì sớm đắc, tự tu thì tự chứng; không tu thì không thể được. Tựa như nấu nước: tuy chưa thấy nước sôi, nhưng nhiệt đang tăng dần. Người công phu thâm hậu như lửa lớn, một bình nước chóng sôi; người căn lực còn cạn, lửa nhỏ chưa đủ, nhưng chỉ cần bền chí kiên trì, thì sớm muộn gì nước cũng đến lúc sôi.

Nguyên nhân thứ hai chính là chọn lựa kinh văn chưa tương hợp. Không phải bất kỳ ai cũng có thể trì bất cứ bộ kinh nào, bởi mỗi kinh đều mang dược tính sai khác. Mỗi người cần căn cứ căn cơ và nghiệp duyên của chính mình mà chọn pháp môn tương ưng. Kinh điển ví như các môn học ở đại học; nếu một người ôm đồm quá nhiều môn cùng một lúc, tất khó thành tựu. Ngay cả môn chuyên ngành, sinh viên năm nhất cũng không thể học giáo trình của năm ba.

Lựa chọn kinh văn tức là lựa chọn con đường tu. Bởi có kinh là căn bản, có kinh cần công lực thâm hậu mới có thể trì tụng; chẳng thể tùy tiện tùy ý mà niệm. Chỉ cần nắm chắc hai điều này: trước là dùng pháp môn chính pháp mà siêu độ, trả nghiệp; sau là dùng kinh văn đúng pháp mà tăng trưởng tự thân – thì rất nhanh chóng sẽ cảm nhận được sự chuyển hoá minh bạch.

Một nhận thức sai lầm rất phổ biến là cho rằng: “Chúng ta phải hồi hướng, phải cứu người, không nên chỉ nghĩ đến bản thân trước.” Thực tế, đây là cách hiểu phiến diện về Phật pháp. Quả thật, tu hành là để cứu độ chúng sinh, và thước đo trọng yếu chính là tâm từ bi rộng lớn. Nhưng chớ quên: độ người cần có công lực. Tựa như trong cơn lũ muốn cứu người, trước hết chính mình phải đứng vững, thuyền của mình phải kiên cố. Bậc Đại Đức thường dạy “buông xuống”. Đúng vậy, buông xuống thì tâm thanh tịnh sáng tỏ. Nhưng phải buông bằng cách nào? Dẫu ta không tham, vẫn cần nuôi dưỡng gia đình. Như lời Sư phụ Lư khai thị: mỗi người trước hết phải tự cứu, tu sửa chính mình, rồi mới đến gia đình. Khi tự thân an trụ, gia đình vững chắc, chiếc “thuyền” của mình được trau luyện kiên cố, rộng lớn, lúc ấy mới có thể cứu người, lợi sinh. Nếu thuyền mình lỗ chỗ mà vẫn gắng cứu người, thì chẳng cứu được ai, lại tự đắm chìm trước. Hơn nữa, chính bản thân quý vị cũng là một chúng sinh, gia đình quý vị cũng là chúng sinh. Tự độ mình, độ nhà mình, tức là đang cứu độ chúng sinh vậy.

Thông thường, phần lớn vật tổ của chúng ta đều bị che phủ bởi hắc khí do tâm linh chưa khai mở hoặc nghiệp chướng còn sâu dày, đặc biệt nơi những người mang bệnh lâu năm; hắc khí ấy có thể bao trùm gần như toàn bộ vật tổ. Với người vận trình trắc trở, công danh bất thuận, thì không chỉ bản thân vật tổ xuất hiện khí đen, mà hoàn cảnh xung quanh cũng phủ một tầng ám khí dày đặc. Chính lớp ám khí bao quanh ấy là chướng duyên, là nghiệp lực vận hành, ví như hệ thống đèn tín hiệu điều phối dòng xe, chi phối hành trình vận mệnh của một đời người. Dẫu đang ở vận tốt hay vận xấu, tình trạng này đều có thể xuất hiện. Cũng bởi thế, trong vận hanh thông thường tiềm ẩn mầm suy bại. Đó là lý do vì sao “nhà nhà đều có bài kinh khó tụng”; ngay cả người được xem như vận khí hưng thịnh vẫn không thể tránh khỏi điều bất như ý. Khi tu hành đúng pháp, hai sự chuyển hóa trọng yếu sẽ hiển lộ: vật tổ trở nên thanh tịnh, sáng rỡ, và hắc khí quanh thân dần tiêu tán, thậm chí có khi xuất hiện mây trắng vân tụ hộ trì. Chính hai sự hiển hiện ấy khiến vận mệnh chuyển hoá. Vật tổ sáng rỡ tức công đức tăng trưởng, tự lực mạnh mẽ, năng lượng thanh tịnh, sức đề kháng đối với nghiệp báo được nâng cao; nghiệp trái được tiêu giải, oán thân trái chủ được siêu độ đúng kỳ, nên khi gặp vận suy vẫn có thể nhẹ nhàng vượt qua vực sâu trong hành trình; khi vận tốt đến lại càng tăng tốc, thăng tiến cao xa. Khi ám khí chung quanh tan rã, đời người liền thuận cảnh hanh thông, tiền đồ sáng lạn. Vì vậy, bước sơ khởi của người học Phật chính là thực hiện cho được hai điều này.

Ban sơ bước vào đạo, người học Phật như đang dò dẫm trong đêm tối, chưa biết đâu là chính đạo, chưa dám chắc mình đi đúng đường, lòng thường dấy lên nghi hoặc: “Mình đã tu được đến đâu rồi?” Đài Trưởng Lư cùng đại chúng đồng hành trên một con đường, chỉ là Ngài nhìn xa hơn một bước, hiểu sâu hơn một phần. Bởi vậy, Ngài nguyện làm ngọn nến trong đêm, chiếu rõ con đường trước mặt và những chướng ngại bên lối đi cho mọi người; nguyện làm thước đo, liên tục nhắc nhở Phật hữu về mức độ và phương hướng tiến bộ của mình. Đài Trưởng Lư không ngăn việc hỏi về tiền đồ hay nhân duyên thế gian, nhưng kỳ vọng đại chúng quan tâm nhiều hơn đến câu hỏi “làm sao tu đúng – làm sao tinh tấn”. Đó mới là điều đáng để chú tâm. Ngài cũng hi vọng bài pháp này có thể khai mở những hoài nghi trong tâm nhiều người, khiến tâm được thanh tịnh, từ đó tinh tấn tu hành.

Bạch Thoại Phật Pháp Quyển 1/12 (Tập 9: Căn nguyên học Phật mà vẫn chưa được chuyển hóa)

Address

Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thuế TNCN & BHXH posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category