20/08/2025
TẠI SAO NGƯỜI TA THƯỜNG NÓI CHỈ KHI BẢN THÂN CHỮA LÀNH ĐƯỢC NHỮNG VẾT THƯƠNG THỜI THƠ ẤU MỚI CÓ THỂ NUÔI DẠY CON CÁI?
“Mấy hôm trước, tôi mua cho con trai món đồ chơi nó thích nhất đó chính là lego. Nhưng tôi không nói cho con biết ngay. Tối hôm đó, tôi đi làm về với tâm trạng rất tệ, áp lực công việc khiến cả người nặng trĩu. Tôi ngồi im ăn gói mì, nghe con trai ríu rít kể chuyện ở lớp mẫu giáo, trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Tôi vẫy con lại:“Lại đây, mẹ mua lego cho con rồi, cho mẹ ôm một cái.”
Con trai vừa gặm bánh vừa cười lắc đầu:
“Không, giờ con không muốn ôm.”
Một câu từ chối rất bình thường, nhưng ngay lúc đó lại chạm vào nút cảm xúc của tôi. Tim đập nhanh, cơn giận vô cớ dâng lên. Tôi nhìn con và nói:
“Vậy thôi, con không ôm mẹ thì mẹ trả lại bộ lego.”
Con trai sững người, nụ cười tắt ngấm, môi mím chặt, đôi mắt đầy hoang mang. Tôi giả vờ cầm điện thoại định đi vào phòng. Con vội vàng nhảy xuống ghế, chạy chân đất đến, dang tay năn nỉ: “Mẹ ôm con đi… con không cần lego nữa.”Con còn đứng lại, chắp tay nhỏ xíu nói khẽ: “Mẹ ngủ ngon, mẹ tạm biệt.”Tôi không đáp, chỉ đi vào phòng, đóng cửa và khóa lại.
Bên ngoài, con gọi nhỏ dần: “Mẹ tạm biệt… mẹ tạm biệt”. Rồi tôi nghe tiếng con thử xoay tay nắm cửa. Tôi bất ngờ mở ra, con lập tức chui vào, đôi mắt sáng rỡ, cười hớn hở. Nhưng tôi lại ra lệnh: “Ra đứng ở tấm thảm kia”. Con trai ngoan ngoãn lùi lại, đứng im. Tôi lại đóng cửa lại.
Khoảnh khắc ấy, tôi bất chợt thấy lại chính mình hồi bé, đối diện với người lớn hay thay đổi cảm xúc, vừa sợ hãi, vừa bất lực. Và giờ tôi lại trở thành người lớn ấy, cầm quyền trong tay, th/ao tú/ng cảm xúc của một đứa trẻ nhỏ bé. Cái cảm giác méo mó đó giống hệt như ngày xưa tôi từng bị tổn thương.
Tôi giật mình tỉnh táo, tự t-á-t vào tay, rồi lập tức mở cửa. Con trai vẫn đứng đó, chân trần, ủ rũ dựa vào cửa, không dám đi. Thấy tôi, con nặn ra nụ cười gượng, mắt đầy lo lắng. Tôi dang tay ra, con nhào vào lòng ngay.
Tôi ôm chặt con, trong đầu tỉnh ra: “Sao mình có thể dùng dọa dẫm, dùng sợ hãi để bắt con nghe lời?”
Tôi run run nói: “Vừa nãy mẹ chỉ giả vờ thôi, mẹ không định trả lego thật đâu, mẹ thương con mà.”
Con trai im một chút rồi nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi… còn vừa nãy thì sao? Vừa nãy mẹ cũng thương con không?”
Câu hỏi ấy như đ/â/m vào tim tôi.
Sau đó tôi chơi cùng con một lúc, đợi con bình tĩnh lại, rồi nắm tay con, nghiêm túc nói: “Mẹ không nên đem tâm trạng xấu về nhà, lại càng không nên lấy việc không cho ôm để trừng phạt con. Con có thể có suy nghĩ riêng, muốn ôm hay không cũng được. Dù chỉ là đùa thì mẹ cũng không được đối xử với con như thế.”
Con trai nghe xong, ban đầu còn cười, sau đó mếu máo: “Mẹ ơi, không sao đâu, con không giận mẹ”
Tôi ôm con: “Mẹ sẽ cố gắng không tái phạm. Nhưng nếu mẹ lại như vậy, con phải nhắc mẹ.”
Con trai gật đầu nghiêm túc: “Vậy thì con sẽ nói rằng mẹ ơi, mẹ không được đối xử với con như vậy.”
Khi ấy tôi nhận ra, chỉ khi chữa lành đứa trẻ từng bị tổn thương trong chính mình, tôi mới có thể dùng tình thương để nuôi lớn con, để tuổi thơ của con không còn lặp lại bóng tối ngày xưa, mà chỉ còn ánh sáng để con mang theo khi trưởng thành.”