04/10/2023
03.10.2023
[VIỄN THÔNG]
Luật đầu tư quy định dự án đầu tư của nhà đầu tư nước ngoài kinh doanh dịch vụ viễn thông có hạ tầng mạng phải xin chấp thuận chủ trương của Thủ tướng Chính phủ. Điều luật này đang gây tranh cãi bởi cụm từ “hạ tầng mạng” ở đây nên gắn với nhà đầu tư nước ngoài, tức là nhà đầu tư nước ngoài sở hữu hạ tầng mạng kinh doanh dịch vụ viễn thông. Hay gắn với dịch vụ viễn thông, tức là nhà đầu tư nước ngoài kinh doanh dịch vụ viễn thông mà ở đó dịch vụ viễn thông sở hữu hạ tầng mạng.
Điều 3.23 Luật Viễn thông 2009, phân loại doanh nghiệp viễn thông thành 2 nhóm. Doanh nghiệp viễn thông cung cấp dịch vụ có hạ tầng mạng và doanh nghiệp cung cấp dịch vụ không có hạ tầng mạng. Cách quy định này gây ra sự khó hiểu bởi cụm từ “hạ tầng mạng” ở đây nên hiểu gắn với “doanh nghiệp” hay gắn với “dịch vụ viễn thông”. Hay nói cách khác, sự phân loại doanh nghiệp này dựa trên việc loại hình dịch vụ viễn thông cung cấp có hạ tầng mạng hay không có hạ tầng mạng. Hay sự phân loại này dựa trên doanh nghiệp cung cấp dịch vụ viễn thông sở hữu hạ tầng hay không sở hữu hạ tầng.
Mặc dù không rõ ràng nhưng đã có một số điều khoản gián tiếp thừa nhận việc phân loại này dựa trên việc sở hữu/hay không sở hữu hạ tầng. Cụ thể, Điều 14.2 Luật Viễn thông năm 2009 quy định doanh nghiệp cung cấp dịch vụ có hạ tầng mạng được quyền cho doanh nghiệp viễn thông khác thuê cơ sở hạ tầng viễn thông của mình.
Do đó, để khắc phục sự bất cập này, Dự thảo Luật Viễn thông đã thay đổi khái niệm. Cụ thể như sau:
Điều 3.24 Dự thảo quy định. Doanh nghiệp cung cấp dịch vụ có hạ tầng mạng là doanh nghiệp thực hiện việc thiết lập, sở hữu mạng viễn thông và cung cấp dịch vụ viễn thông. Trong khi đó doanh nghiệp cung cấp dịch vụ không có hạ tầng mạng là doanh nghiệp thực hiện việc cung cấp dịch vụ viễn thông nhưng không thiết lập, sở hữu mạng viễn thông.